Dịcàstéria về việc phục vụ sự phát triển toàn diện của con người trong Vatican
Trong tiếng Anh, khái niệm này gần với Medical Humanities hoặc Health Humanities. Đây là lĩnh vực kết nối y học với đạo đức học, văn học, lịch sử, triết học, tâm lý học, xã hội học, nhân học, nghệ thuật và các khoa học nhân văn khác. Nói cách khác, y học hiện đại hỏi: “Bệnh nhân mắc bệnh gì?” Còn y học nhân văn hỏi thêm: “Con người này đang sống với căn bệnh ấy như thế nào?”
Y học nhân văn không làm y học kém khoa học. Ngược lại, nó làm cho khoa học y học trở nên có nơi để đến: đến với một con người cụ thể, trong một hoàn cảnh cụ thể, với một nỗi đau cụ thể. Bởi cuối cùng, thành tựu lớn nhất của y học không chỉ là kéo dài sự sống, mà là giúp con người sống, bệnh, già đi và ra đi trong sự tôn trọng.
Y học nhân văn là khi ngành y không chỉ hỏi “làm sao chữa được bệnh?”, mà còn dám hỏi “làm sao để người bệnh vẫn còn được là một con người trọn vẹn trong suốt quá trình chữa bệnh?”
Thảm họa Chernobyl: 40 năm sau — lịch sử, những anh hùng, hậu quả và sự hồi sinh
Tuổi và thời tiết phụ thuộc
Cuộc sống thọ thọ trong thế kỷ XXI
Trại giam Marshalsea: đạo đức và phân tầng xã hội trong mô tả của Charles Dickens
Luật về chất lượng cuộc sống của động vật gia súc
Đông chí và Năm mới trượt tuyết
Mẹ ma quái, hoạt động để phá hủy quan hệ giữa cha và con gái
Bệnh tật con người ngày nay và trong tương lai
Ý tưởng về một người cha hiện đại