Trong cuộc sống của mỗi người nghiện công việc, có một thời điểm họ dừng lại và hỏi bản thân: «Tại sao tôi lại làm điều này?». Câu hỏi này không phải là điều vô nghĩa. Nó không xuất phát từ sự lười biếng hay cuộc khủng hoảng của tuổi trung niên. Nó xuất phát từ sự mệt mỏi không thể qua khỏi, từ sự trống rỗng không thể được lấp đầy bởi những thành tựu, từ cảm giác rằng cuộc sống trôi qua mà không để lại dấu vết. Và sau đó, điều kỳ diệu hoặc thảm họa xảy ra — tùy thuộc vào góc nhìn. Người nghiện công việc quyết định từ bỏ nghiện công việc. Tự ý. Không phải vì họ bị sa thải, không phải vì họ bị bệnh, mà vì họ đã chọn mình. Việc từ bỏ này không phải là sự thua cuộc mà là sự lớn lên. Nó khó khăn hơn nhiều so với những gì bạn tưởng tượng và đòi hỏi sự dũng cảm không kém gì việc chinh phục những đỉnh cao sự nghiệp.
Xã hội thường nhầm lẫn việc từ bỏ nghiện công việc với sự lười biếng, yếu đuối hoặc thua cuộc. Nhưng điều đó không phải là sự thật. Việc từ bỏ tự ý là một chiến lược. Đó là sự hiểu biết rằng cuộc chạy đua vô tận không dẫn đến đâu, rằng «dự án tiếp theo» không làm bạn hạnh phúc hơn, rằng nguồn lực của cơ thể không vô hạn. Đó là sự chọn lọc trưởng thành dựa trên kinh nghiệm và sự phản ánh, không phải dựa trên cơn thèm muốn.
Người nào đó từ bỏ nghiện công việc tự ý không ngừng làm việc. Họ ngừng trở thành nô lệ của công việc. Họ thay đổi cách tiếp cận: từ «tôi phải» sang «tôi chọn». Từ «tôi sẽ bị cháy nhưng tôi sẽ làm xong» sang «tôi sẽ làm xong nhưng tôi sẽ giữ mình». Đây là sự chuyển đổi từ số lượng sang chất lượng, từ đánh giá bên ngoài sang bên trong.
Đối với người nghiện công việc, việc nhận ra rằng cách tiếp cận của họ đối với công việc không lành mạnh — điều đó như là việc một người nghiện ma túy thừa nhận sự nghiện. Điều đó đau đớn, xấu hổ và sợ hãi. Bởi vì nghiện công việc được xã hội chấp nhận. Bạn được khen ngợi vì việc làm thêm giờ, được đặt làm gương mẫu, được thăng tiến. Nhưng bỗng nhiên bạn nói: «Tôi không muốn như vậy nữa». Điều này có thể gây ra sự không hiểu rõ, sự phán xét, thậm chí là lo sợ mất đi địa vị.
Nhưng chính từ sự nhận ra này bắt đầu sự giải phóng. Nó đòi hỏi sự trung thực với chính mình: «Tôi làm việc không phải vì tôi thích mà vì tôi sợ dừng lại». «Tôi lấp đầy thời gian để không nghĩ đến điều gì». «Tôi chạy trốn khỏi chính mình». Điều này rất khó khăn, nhưng không có bước này, tất cả các bước tiếp theo sẽ trở nên vô ích.
Nghiện công việc thường là hình thức chạy trốn. Tránh sự cô đơn, tránh nỗi sợ thất bại, tránh những mối quan hệ chưa được giải quyết, tránh sự trống rỗng tồn tại. Công việc trở thành «cục cao su» ngăn không cho bạn gặp thực tế. Khi bạn quyết định từ bỏ nghiện công việc, bạn phải sẵn sàng đối mặt với điều bạn đang chạy trốn.
Điều này có thể rất đáng sợ. Bạn có thể phát hiện ra rằng cuộc sống cá nhân của bạn đã bị hủy hoại, rằng bạn không có bạn bè, rằng bạn không biết mình thích làm điều gì ngoài công việc. Nhưng chỉ khi bạn trải qua cơn đau này, bạn mới có thể bắt đầu xây dựng điều gì đó mới — điều thật而非 ảo.
Nếu bạn từ bỏ nghiện công việc, bạn cần trả lời câu hỏi: điều gì quan trọng đối với bạn? Nếu không phải là công việc, thì là gì? Gia đình? Sức khỏe? Tạo tác? Du lịch? Tĩnh lặng? Điều này không phải là những từ ngữ — mà là la bàn mới của bạn.
Việc xác định lại giá trị không phải là một hành động một lần, mà là một quá trình. Bạn sẽ thử,犯错, quay lại. Nhưng điều đó是完全正常的. Điều quan trọng là bạn không để công việc trở thành duy nhất ý nghĩa của cuộc sống. Bạn cho phép mình có nhiều trụ cột, và điều này làm bạn trở nên vững chắc hơn.
Người nghiện công việc thường phụ thuộc vào đánh giá bên ngoài. Họ làm việc vì lời khen ngợi, sự công nhận, những con số trong báo cáo. Việc từ bỏ nghiện công việc có nghĩa là từ bỏ nguồn tự đánh giá này. Bạn sẽ phải học cách tự khen ngợi mình, không cần sự chỉ đạo của sếp và đồng nghiệp. Điều này rất khó khăn, nhưng nó là cơ sở của tự do nội tâm.
Có thể bạn sẽ cảm thấy mình được đánh giá thấp hơn trên công việc, có người vượt qua bạn trong sự nghiệp. Nhưng hãy hỏi bản thân: bạn có sẵn sàng trả giá này để có sự yên bình và sức khỏe của mình không? Và có lẽ câu trả lời sẽ là «có». Bởi vì không có sự nghiệp nào đáng giá hơn cuộc sống bị mất đi.
Nếu công việc là nguồn duy nhất của niềm vui của bạn, sau khi từ bỏ nghiện công việc, bạn có thể cảm thấy trống rỗng. Điều này是完全正常的. Bây giờ bạn cần tìm niềm vui trong điều khác: trong sở thích, trong giao tiếp, trong tự nhiên, trong tạo tác. Điều này không luôn dễ dàng, nhưng điều này rất quan trọng. Hãy thử nhớ lại điều bạn thích trong thời thơ ấu. Điều gì bạn yêu thích làm trước khi công việc trở thành cuộc sống của bạn? Có thể bạn sẽ phát hiện ra điều gì đó mới trong chính mình.
Người nghiện công việc thường đam mê sự hoàn hảo. Mọi thứ phải hoàn hảo, nếu không sẽ là thất bại. Việc từ bỏ nghiện công việc là việc từ bỏ sự hoàn hảo này. Bạn cho phép mình犯错, không kịp thời, không biết. Bạn cho phép mình là con người, không phải là máy. Điều này giải phóng.
Việc từ bỏ tự ý của người nghiện công việc từ nghiện công việc là con đường bắt đầu từ đau đớn và kết thúc với tự do. Điều này không phải là sự giải phóng nhanh chóng, mà là một quá trình dài. Nhưng mỗi bước trên con đường này là bước đến với chính bạn. Đến với cuộc sống mà bạn xứng đáng, mà bạn đã để lại cho sau này. Và có thể, bài học quan trọng nhất của con đường này là bạn có thể có giá trị không chỉ thông qua công việc. Bạn đã đủ tốt. Chỉ đơn giản vậy. Không cần deadline, không cần KPI, không cần thăng tiến. Điều này là công việc quan trọng nhất mà bạn từng thực hiện.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2