Trong những đêm tĩnh lặng khi dòng đời tạm lắng, tôi thường ngồi đối diện với chính mình. Trước mắt tôi, những vết mực ký ức hiện lên trên trang đời, và phía sau, bóng hình thời gian lặng lẽ đổ dài. Đã có lúc tôi tự hỏi: đằng sau những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống, đằng sau những danh xưng và vai trò mà ta mang, rốt cuộc ta là ai? Có khi nào giữa bộn bề lo toan, ta chợt thấy mình lạc lõng trong hư vô? Nhưng cũng chính trong khoảng trống mênh mông ấy, ta có thể nghe rõ hơn tiếng vọng của tâm hồn mình.
Là một bác sĩ, mỗi ngày khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, tôi có cơ hội chứng kiến ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trong phòng bệnh, tôi thấy được nỗi đau, niềm hy vọng và sự kiên cường của con người. Những trải nghiệm y học ấy cho tôi hiểu rằng có những vết thương không nằm trên da thịt, và có những nỗi đau không thể chữa lành chỉ bằng thuốc hay dao mổ. Tôi nhận ra hành trình chữa lành kỳ thực là một hành trình nội tâm: hiểu được nỗi bất an, sợ hãi của bệnh nhân cũng là hiểu chính lòng mình. Từ đó, tôi quan niệm rằng hành nghề y cũng là hành đạo - mỗi lần chăm sóc thân bệnh cho ai đó cũng là một lần học về tâm bệnh của chính mình.
Song song với những năm tháng làm nghề y, tôi tìm đến triết học và thiền định như những người bạn đồng hành thầm lặng. Những trang sách triết học cổ kim và những giờ thiền quán lặng lẽ giúp tôi soi chiếu lại bản thân, đối thoại với bản ngã của chính mình. Tôi tập buông bỏ những định danh chật hẹp đã đóng khung con người mình bấy lâu, để tâm hồn được vô trụ - không còn bám víu vào bất cứ đâu, tự do trôi chảy như dòng nước. Và thật kỳ diệu, có những khoảnh khắc đốn ngộ bất chợt lóe sáng, tựa tia chớp giữa đêm đen soi tỏ mọi ngóc ngách tâm thức. Đó là lúc tôi cảm nhận được tự do - một sự tự do từ bên trong, không phải bởi hoàn cảnh đổi thay, mà bởi tâm đã nhẹ nhõm an yên.
Cuốn sách ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH ra đời từ chính hành trình lặng lẽ mà sâu thẳm đó. Mỗi bài viết, mỗi câu chuyện trong sách là một dấu ấn của hành trình khám phá nội tâm, nơi tôi ghi lại những chiêm nghiệm về bản thân và cuộc đời. Tựa như vết mực in dấu trên trang giấy, từng ý tưởng và cảm xúc đã kết tinh thành con chữ. Và như bóng thời gian in trên vách tường mỗi khi chiều buông, những trang viết này là sự phản chiếu những được mất, những trăn trở và giác ngộ mà thời gian đã đọng lại trong tôi.
Văn phong của cuốn sách có thể chậm rãi như một bước thiền hành, đôi lúc tựa một dòng suối nhỏ róc rách, đưa người đọc vào trạng thái tĩnh lặng để tự lắng nghe lòng mình. Tôi viết với sự chân thành của một người đang học cách hiểu chính mình, chứ không phải với tham vọng giảng giải hay thuyết phục. Những gì gửi gắm ở đây không phải là “chân lý tuyệt đối”, mà chỉ là những mảnh suy tư vụn vặt được ghép lại từ trải nghiệm cá nhân. Chúng có thể bình dị, nhỏ bé, nhưng tôi tin rằng nếu được chia sẻ bằng cả tấm lòng thì những tâm tư ấy cũng sẽ chạm được đến trái tim người đọc.
Khi cầm trên tay cuốn sách này, có lẽ bạn cũng đang mang theo những câu hỏi của riêng mình về cuộc sống, về bản ngã và ý nghĩa của kiếp người. Tôi không hứa cuốn sách sẽ trả lời được những câu hỏi ấy. Thay vào đó, tôi hy vọng những trang viết sẽ như một tấm gương nhỏ để bạn soi thấy chính mình trong đó và tìm được sự đồng cảm, an ủi. Đây không phải là hành trình của riêng tác giả, mà là hành trình mà tôi và bạn sẽ cùng đồng hành - hành trình quay về khám phá chính mình.
Xin gửi lòng biết ơn đến bạn - người lữ khách đã ghé thăm ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH. Chính sự hiện diện của bạn, với tư cách là độc giả, đã hoàn thành ý nghĩa của cuốn sách này. Mong rằng bạn sẽ tìm thấy trong những trang sách này một người đồng hành thầm lặng, cùng bạn chiêm nghiệm những vui buồn, những được mất của đời mình, và cùng hướng đến sự bình an, tự do nội tại.
Minh Hưng ( Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng)
Tháng 11, 2025
Trong những đêm tĩnh lặng khi dòng đời tạm lắng, tôi thường ngồi đối diện với chính mình. Trước mắt tôi, những vết mực ký ức hiện lên trên trang đời, và phía sau, bóng hình thời gian lặng lẽ đổ dài. Đã có lúc tôi tự hỏi: đằng sau những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống, đằng sau những danh xưng và vai trò mà ta mang, rốt cuộc ta là ai? Có khi nào giữa bộn bề lo toan, ta chợt thấy mình lạc lõng trong hư vô? Nhưng cũng chính trong khoảng trống mênh mông ấy, ta có thể nghe rõ hơn tiếng vọng của tâm hồn mình.
Là một bác sĩ, mỗi ngày khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, tôi có cơ hội chứng kiến ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trong phòng bệnh, tôi thấy được nỗi đau, niềm hy vọng và sự kiên cường của con người. Những trải nghiệm y học ấy cho tôi hiểu rằng có những vết thương không nằm trên da thịt, và có những nỗi đau không thể chữa lành chỉ bằng thuốc hay dao mổ. Tôi nhận ra hành trình chữa lành kỳ thực là một hành trình nội tâm: hiểu được nỗi bất an, sợ hãi của bệnh nhân cũng là hiểu chính lòng mình. Từ đó, tôi quan niệm rằng hành nghề y cũng là hành đạo - mỗi lần chăm sóc thân bệnh cho ai đó cũng là một lần học về tâm bệnh của chính mình.
Song song với những năm tháng làm nghề y, tôi tìm đến triết học và thiền định như những người bạn đồng hành thầm lặng. Những trang sách triết học cổ kim và những giờ thiền quán lặng lẽ giúp tôi soi chiếu lại bản thân, đối thoại với bản ngã của chính mình. Tôi tập buông bỏ những định danh chật hẹp đã đóng khung con người mình bấy lâu, để tâm hồn được vô trụ - không còn bám víu vào bất cứ đâu, tự do trôi chảy như dòng nước. Và thật kỳ diệu, có những khoảnh khắc đốn ngộ bất chợt lóe sáng, tựa tia chớp giữa đêm đen soi tỏ mọi ngóc ngách tâm thức. Đó là lúc tôi cảm nhận được tự do - một sự tự do từ bên trong, không phải bởi hoàn cảnh đổi thay, mà bởi tâm đã nhẹ nhõm an yên.
Cuốn sách ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH ra đời từ chính hành trình lặng lẽ mà sâu thẳm đó. Mỗi bài viết, mỗi câu chuyện trong sách là một dấu ấn của hành trình khám phá nội tâm, nơi tôi ghi lại những chiêm nghiệm về bản thân và cuộc đời. Tựa như vết mực in dấu trên trang giấy, từng ý tưởng và cảm xúc đã kết tinh thành con chữ. Và như bóng thời gian in trên vách tường mỗi khi chiều buông, những trang viết này là sự phản chiếu những được mất, những trăn trở và giác ngộ mà thời gian đã đọng lại trong tôi.
Văn phong của cuốn sách có thể chậm rãi như một bước thiền hành, đôi lúc tựa một dòng suối nhỏ róc rách, đưa người đọc vào trạng thái tĩnh lặng để tự lắng nghe lòng mình. Tôi viết với sự chân thành của một người đang học cách hiểu chính mình, chứ không phải với tham vọng giảng giải hay thuyết phục. Những gì gửi gắm ở đây không phải là “chân lý tuyệt đối”, mà chỉ là những mảnh suy tư vụn vặt được ghép lại từ trải nghiệm cá nhân. Chúng có thể bình dị, nhỏ bé, nhưng tôi tin rằng nếu được chia sẻ bằng cả tấm lòng thì những tâm tư ấy cũng sẽ chạm được đến trái tim người đọc.
Khi cầm trên tay cuốn sách này, có lẽ bạn cũng đang mang theo những câu hỏi của riêng mình về cuộc sống, về bản ngã và ý nghĩa của kiếp người. Tôi không hứa cuốn sách sẽ trả lời được những câu hỏi ấy. Thay vào đó, tôi hy vọng những trang viết sẽ như một tấm gương nhỏ để bạn soi thấy chính mình trong đó và tìm được sự đồng cảm, an ủi. Đây không phải là hành trình của riêng tác giả, mà là hành trình mà tôi và bạn sẽ cùng đồng hành - hành trình quay về khám phá chính mình.
Xin gửi lòng biết ơn đến bạn - người lữ khách đã ghé thăm ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH. Chính sự hiện diện của bạn, với tư cách là độc giả, đã hoàn thành ý nghĩa của cuốn sách này. Mong rằng bạn sẽ tìm thấy trong những trang sách này một người đồng hành thầm lặng, cùng bạn chiêm nghiệm những vui buồn, những được mất của đời mình, và cùng hướng đến sự bình an, tự do nội tại.
Minh Hưng ( Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng)
Tháng 11, 2025
Trong những đêm tĩnh lặng khi dòng đời tạm lắng, tôi thường ngồi đối diện với chính mình. Trước mắt tôi, những vết mực ký ức hiện lên trên trang đời, và phía sau, bóng hình thời gian lặng lẽ đổ dài. Đã có lúc tôi tự hỏi: đằng sau những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống, đằng sau những danh xưng và vai trò mà ta mang, rốt cuộc ta là ai? Có khi nào giữa bộn bề lo toan, ta chợt thấy mình lạc lõng trong hư vô? Nhưng cũng chính trong khoảng trống mênh mông ấy, ta có thể nghe rõ hơn tiếng vọng của tâm hồn mình.
Là một bác sĩ, mỗi ngày khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, tôi có cơ hội chứng kiến ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trong phòng bệnh, tôi thấy được nỗi đau, niềm hy vọng và sự kiên cường của con người. Những trải nghiệm y học ấy cho tôi hiểu rằng có những vết thương không nằm trên da thịt, và có những nỗi đau không thể chữa lành chỉ bằng thuốc hay dao mổ. Tôi nhận ra hành trình chữa lành kỳ thực là một hành trình nội tâm: hiểu được nỗi bất an, sợ hãi của bệnh nhân cũng là hiểu chính lòng mình. Từ đó, tôi quan niệm rằng hành nghề y cũng là hành đạo - mỗi lần chăm sóc thân bệnh cho ai đó cũng là một lần học về tâm bệnh của chính mình.
Song song với những năm tháng làm nghề y, tôi tìm đến triết học và thiền định như những người bạn đồng hành thầm lặng. Những trang sách triết học cổ kim và những giờ thiền quán lặng lẽ giúp tôi soi chiếu lại bản thân, đối thoại với bản ngã của chính mình. Tôi tập buông bỏ những định danh chật hẹp đã đóng khung con người mình bấy lâu, để tâm hồn được vô trụ - không còn bám víu vào bất cứ đâu, tự do trôi chảy như dòng nước. Và thật kỳ diệu, có những khoảnh khắc đốn ngộ bất chợt lóe sáng, tựa tia chớp giữa đêm đen soi tỏ mọi ngóc ngách tâm thức. Đó là lúc tôi cảm nhận được tự do - một sự tự do từ bên trong, không phải bởi hoàn cảnh đổi thay, mà bởi tâm đã nhẹ nhõm an yên.
Cuốn sách ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH ra đời từ chính hành trình lặng lẽ mà sâu thẳm đó. Mỗi bài viết, mỗi câu chuyện trong sách là một dấu ấn của hành trình khám phá nội tâm, nơi tôi ghi lại những chiêm nghiệm về bản thân và cuộc đời. Tựa như vết mực in dấu trên trang giấy, từng ý tưởng và cảm xúc đã kết tinh thành con chữ. Và như bóng thời gian in trên vách tường mỗi khi chiều buông, những trang viết này là sự phản chiếu những được mất, những trăn trở và giác ngộ mà thời gian đã đọng lại trong tôi.
Văn phong của cuốn sách có thể chậm rãi như một bước thiền hành, đôi lúc tựa một dòng suối nhỏ róc rách, đưa người đọc vào trạng thái tĩnh lặng để tự lắng nghe lòng mình. Tôi viết với sự chân thành của một người đang học cách hiểu chính mình, chứ không phải với tham vọng giảng giải hay thuyết phục. Những gì gửi gắm ở đây không phải là “chân lý tuyệt đối”, mà chỉ là những mảnh suy tư vụn vặt được ghép lại từ trải nghiệm cá nhân. Chúng có thể bình dị, nhỏ bé, nhưng tôi tin rằng nếu được chia sẻ bằng cả tấm lòng thì những tâm tư ấy cũng sẽ chạm được đến trái tim người đọc.
Khi cầm trên tay cuốn sách này, có lẽ bạn cũng đang mang theo những câu hỏi của riêng mình về cuộc sống, về bản ngã và ý nghĩa của kiếp người. Tôi không hứa cuốn sách sẽ trả lời được những câu hỏi ấy. Thay vào đó, tôi hy vọng những trang viết sẽ như một tấm gương nhỏ để bạn soi thấy chính mình trong đó và tìm được sự đồng cảm, an ủi. Đây không phải là hành trình của riêng tác giả, mà là hành trình mà tôi và bạn sẽ cùng đồng hành - hành trình quay về khám phá chính mình.
Xin gửi lòng biết ơn đến bạn - người lữ khách đã ghé thăm ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH. Chính sự hiện diện của bạn, với tư cách là độc giả, đã hoàn thành ý nghĩa của cuốn sách này. Mong rằng bạn sẽ tìm thấy trong những trang sách này một người đồng hành thầm lặng, cùng bạn chiêm nghiệm những vui buồn, những được mất của đời mình, và cùng hướng đến sự bình an, tự do nội tại.
Minh Hưng ( Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng)
Tháng 11, 2025
Trong những đêm tĩnh lặng khi dòng đời tạm lắng, tôi thường ngồi đối diện với chính mình. Trước mắt tôi, những vết mực ký ức hiện lên trên trang đời, và phía sau, bóng hình thời gian lặng lẽ đổ dài. Đã có lúc tôi tự hỏi: đằng sau những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống, đằng sau những danh xưng và vai trò mà ta mang, rốt cuộc ta là ai? Có khi nào giữa bộn bề lo toan, ta chợt thấy mình lạc lõng trong hư vô? Nhưng cũng chính trong khoảng trống mênh mông ấy, ta có thể nghe rõ hơn tiếng vọng của tâm hồn mình.
Là một bác sĩ, mỗi ngày khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, tôi có cơ hội chứng kiến ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trong phòng bệnh, tôi thấy được nỗi đau, niềm hy vọng và sự kiên cường của con người. Những trải nghiệm y học ấy cho tôi hiểu rằng có những vết thương không nằm trên da thịt, và có những nỗi đau không thể chữa lành chỉ bằng thuốc hay dao mổ. Tôi nhận ra hành trình chữa lành kỳ thực là một hành trình nội tâm: hiểu được nỗi bất an, sợ hãi của bệnh nhân cũng là hiểu chính lòng mình. Từ đó, tôi quan niệm rằng hành nghề y cũng là hành đạo - mỗi lần chăm sóc thân bệnh cho ai đó cũng là một lần học về tâm bệnh của chính mình.
Song song với những năm tháng làm nghề y, tôi tìm đến triết học và thiền định như những người bạn đồng hành thầm lặng. Những trang sách triết học cổ kim và những giờ thiền quán lặng lẽ giúp tôi soi chiếu lại bản thân, đối thoại với bản ngã của chính mình. Tôi tập buông bỏ những định danh chật hẹp đã đóng khung con người mình bấy lâu, để tâm hồn được vô trụ - không còn bám víu vào bất cứ đâu, tự do trôi chảy như dòng nước. Và thật kỳ diệu, có những khoảnh khắc đốn ngộ bất chợt lóe sáng, tựa tia chớp giữa đêm đen soi tỏ mọi ngóc ngách tâm thức. Đó là lúc tôi cảm nhận được tự do - một sự tự do từ bên trong, không phải bởi hoàn cảnh đổi thay, mà bởi tâm đã nhẹ nhõm an yên.
Cuốn sách ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH ra đời từ chính hành trình lặng lẽ mà sâu thẳm đó. Mỗi bài viết, mỗi câu chuyện trong sách là một dấu ấn của hành trình khám phá nội tâm, nơi tôi ghi lại những chiêm nghiệm về bản thân và cuộc đời. Tựa như vết mực in dấu trên trang giấy, từng ý tưởng và cảm xúc đã kết tinh thành con chữ. Và như bóng thời gian in trên vách tường mỗi khi chiều buông, những trang viết này là sự phản chiếu những được mất, những trăn trở và giác ngộ mà thời gian đã đọng lại trong tôi.
Văn phong của cuốn sách có thể chậm rãi như một bước thiền hành, đôi lúc tựa một dòng suối nhỏ róc rách, đưa người đọc vào trạng thái tĩnh lặng để tự lắng nghe lòng mình. Tôi viết với sự chân thành của một người đang học cách hiểu chính mình, chứ không phải với tham vọng giảng giải hay thuyết phục. Những gì gửi gắm ở đây không phải là “chân lý tuyệt đối”, mà chỉ là những mảnh suy tư vụn vặt được ghép lại từ trải nghiệm cá nhân. Chúng có thể bình dị, nhỏ bé, nhưng tôi tin rằng nếu được chia sẻ bằng cả tấm lòng thì những tâm tư ấy cũng sẽ chạm được đến trái tim người đọc.
Khi cầm trên tay cuốn sách này, có lẽ bạn cũng đang mang theo những câu hỏi của riêng mình về cuộc sống, về bản ngã và ý nghĩa của kiếp người. Tôi không hứa cuốn sách sẽ trả lời được những câu hỏi ấy. Thay vào đó, tôi hy vọng những trang viết sẽ như một tấm gương nhỏ để bạn soi thấy chính mình trong đó và tìm được sự đồng cảm, an ủi. Đây không phải là hành trình của riêng tác giả, mà là hành trình mà tôi và bạn sẽ cùng đồng hành - hành trình quay về khám phá chính mình.
Xin gửi lòng biết ơn đến bạn - người lữ khách đã ghé thăm ĐỨT ĐOẠN: GÓC NHÌN NHÂN SINH. Chính sự hiện diện của bạn, với tư cách là độc giả, đã hoàn thành ý nghĩa của cuốn sách này. Mong rằng bạn sẽ tìm thấy trong những trang sách này một người đồng hành thầm lặng, cùng bạn chiêm nghiệm những vui buồn, những được mất của đời mình, và cùng hướng đến sự bình an, tự do nội tại.
Minh Hưng ( Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng)
Tháng 11, 2025
| Author(s) | Minh Hưng | ||
| Cover Type (if the book was published) | Soft Copy | ||
| Number of Pages | 238 | ||
| Date Published | 7/5/2026 |
| Permanent link to this publication: https://biblio.vn/m/book/view/Đứt-đoạn © biblio.vn |
|
Empty
|
New Books: |
Popular Books: |
Editor's Choice (Worldwide): |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2