Giấc mơ không đến một cách bất ngờ. Nó đã lớn dần qua nhiều năm, như bông hồng trên cành mảnh. Một lần, khi còn nhỏ, tôi đã thấy một bông hồng đẹp lạ lùng ở nhà hàng xóm qua rào. Nó có màu tím, với những cánh hoa mịn màng, mùi thơm làm đầu quay cuồng. Tôi đã xin cành hồng. Hàng xóm cười: «Nếu mọc được — là anh đã giỏi». Cành hồng đầu tiên đã héo. Sau đó là cành thứ hai, thứ ba. Nhưng niềm đam mê không giảm. Bây giờ, sau ba mươi năm, tôi không thể tưởng tượng cuộc sống mà không có hồng. Hồng đã trở thành công việc, nỗi buồn, niềm tự hào của tôi. Hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe cách một sở thích đơn giản trở thành số phận.
Cành hồng thứ sáu đã sống sót. Đó là một kỳ tích: tôi ngâm nó trong mật ong, quấn bằng màng, đặt trên cửa sổ hướng nam. Một ngày nọ, những lá nhỏ bé đã mọc ra. Và sau hai tháng — bông hồng! Nó bị gãy, màu hồng nhạt, không có mùi. Nhưng tôi đã khóc như một đứa trẻ. Tôi hiểu rằng tôi có thể. Là từ bông hồng đó, tôi đã đặt tên là «Hy vọng», mà tôi bắt đầu bộ sưu tập của mình. Hiện nay, tôi có hơn bốn trăm giống hồng. Nhưng tôi vẫn nhớ đến bông hồng đầu tiên. Nó đã chết do bệnh đốm đen trong mùa đông khắc nghiệt, nhưng nó vẫn ở trong trái tim tôi.
Trong một thời gian dài, tôi đã làm kỹ sư tại nhà máy. Hồng là nơi tôi tìm thấy sự thoải mái. Vào buổi tối và ngày cuối tuần, tôi đào đất, ghép cành, cắt cành. Đồng nghiệp của tôi quay đầu cười: «Bạn đã tìm thấy việc để làm». Nhưng một ngày nào đó, tôi đã tính toán: việc bán cây con và những bó hồng mang lại nhiều tiền như lương tại nhà máy. Tôi đã nghỉ việc. Đó là một nỗi sợ hãi. Vợ tôi đã ủng hộ tôi. Tôi thuê mảnh đất, xây dựng nhà kính. Đầu tiên, tôi đã犯 sai: mua cây con bệnh, mất mùa do lạnh. Nhưng tôi đã học từ những sai lầm của mình. Bây giờ, tôi tổ chức các lớp học, người đến từ khắp nơi trong khu vực. Hồng nuôi sống gia đình tôi và mang lại niềm vui.
Hồng không thích sự vội vã. Họ cần chế độ, tình yêu và tính toán lạnh lùng. Quy tắc chính: hệ thống thoát nước tốt. Rễ không nên bị ướt. Thứ hai: ánh nắng ít nhất sáu giờ một ngày. Thứ ba: cắt cành. Không có nó, cây sẽ trở nên rậm rạp. Tôi chỉ sử dụng phân hữu cơ: phân chuồng, phân chuồng, tro. Hóa học giết chết hương vị. Tôi còn nói chuyện với hồng. Đúng vậy, điều đó nghe có vẻ lạ lùng, nhưng họ cảm nhận được tâm trạng. Trong những ngày xấu, lá sẽ vàng. Trong những ngày tốt, họ sẽ nở rộ hơn. Và quan trọng nhất là sự kiên nhẫn. Một số giống hồng nở hoa sau ba năm sau khi trồng. Nhưng nó đáng giá.
«Gloria Dey» — một tác phẩm kinh điển với màu vàng kem và mép hồng. Mùi hương mạnh mẽ, ngọt ngào. Nở đến khi đóng băng. «Pierre de Ronsar» — hồng leo với những bông hoa lớn, hình chén. Hoàn hảo cho những hàng rào. «Châu đen» — màu đen sẫm, gần như đen. Đối với những người yêu thích sự ma mị. «Leonardo da Vinci» — hồng nhạt màu hồng, với những cánh hoa dày mịn. Giống như phong lan. «Westerland» — màu cam hồng, với mùi quả ngọt tuyệt vời. Mỗi giống hồng cần một cách tiếp cận đặc biệt. Nhưng tất cả đều đẹp.
Tôi thường nhớ đến cậu bé đó, người đã nhìn vào bông hồng của người khác qua rào. Hiện nay, tôi có vườn ươm của riêng mình. Trong tháng Sáu, khi vườn nhà tôi nở rộ, tôi bật nhạc nhẹ, ngồi vào ghế đu và hít thở hương thơm. Đó là niềm vui. Tôi không trở thành triệu phú, nhưng tôi tự do. Tôi làm điều mà tôi yêu thích. Và mọi người đánh giá cao những bông hồng của tôi. Họ đến với chúng tôi cho các buổi lễ cưới, ngày sinh nhật, chỉ để mua một bó hồng mang lại cảm xúc. Tôi hiểu rằng việc trồng hồng không chỉ là công việc. Đó là cách nói chuyện với thế giới bằng ngôn ngữ của vẻ đẹp.
Đừng sợ bắt đầu với một cây. Trồng hồng tea hybrid «Flammentanz» — nó không kén chọn. Mua một cây dao cắt tốt, đừng tiếc tiền. Học cách lót mùa đông. Lá chuối, spandex, lá khô. Đừng để ướt. Và đừng nghe những «chuyên gia» nói rằng hồng khó. Tất cả đều khó, cho đến khi bạn thử. Điều quan trọng nhất là sự quyết tâm. Và nhớ lại lý do tại sao bạn làm điều đó.
Đốm đen, nấm mốc, rệp. Đó là kẻ thù của tôi. Tôi không sử dụng hóa chất độc hại — chúng giết chết ong và côn trùng có lợi. Thay vào đó: nước sắc tỏi, thuốc lá, tro. Nếu nhiễm bệnh nặng, tôi gỡ bỏ lá bệnh và đốt chúng. Quan trọng là không để cây trồng quá dày — không khí phải lưu thông. Và tưới nước dưới gốc, không phải trên lá. Bệnh thường đến từ cây con mua sẵn, vì vậy tôi đã mua cành từ những người được kiểm tra trong nhiều năm qua.
Vợ tôi ban đầu ghen tị với những bông hồng. Cô nói: «Bạn dành nhiều thời gian hơn với chúng hơn với tôi». Sau đó, tôi đã thu hút cô vào công việc. Bây giờ, cô cũng tạo ra những bó hồng, quản lý các mạng xã hội. Con cái đã lớn lên với hồng. Họ biết cách phân biệt floribunda và groundcover. Cháu gái đã yêu cầu cây riêng của mình. Hồng đã gắn kết chúng tôi. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua cả hạn hán, và cuộc tấn công của rệp. Chúng tôi cùng nhau vui mừng mỗi bông hồng mới. Đó là giá trị gia đình của chúng tôi.
Tôi mơ ước tạo ra giống hồng của riêng mình. Một giống hồng màu đen sẫm với hương vị vani. Hiện tại vẫn chưa thành công. Nhưng tôi đang thử nghiệm với việc lai tạo. Trong kế hoạch là mở rộng vườn ươm, khởi động cửa hàng trực tuyến bán cây con. Và nhất định viết một cuốn sách. Về cách một sở thích đơn giản trở thành công việc suốt đời. Để những người khác tin rằng giấc mơ sẽ trở thành hiện thực. Không phải ngay lập tức, với nỗi đau, với sự mất mát. Nhưng chúng sẽ trở thành hiện thực.
Trồng hồng không phải là sở thích và doanh nghiệp. Đó là một cuộc đối thoại. Bạn đưa ra công việc, nhiệt độ, chăm sóc, và nó sẽ mang lại kỳ tích. Kỳ tích mà có mùi và chạm đến trái tim. Tôi rất hạnh phúc. Tôi đã tìm thấy điều của mình. Tìm kiếm và bạn cũng sẽ tìm thấy.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2