Bóng đá — trò chơi của hàng triệu người. Tuy nhiên, có những lúc niềm đam mê trên khán đài trở thành bạo lực, cãi vã và hỗn loạn. Nhưng có những quốc gia chứng minh rằng bóng đá có thể là lễ hội而非 chiến trường. Họ thể hiện sự ủng hộ là nghệ thuật, tôn trọng đối thủ và yêu thích trò chơi hơn là hủy diệt. Vậy họ là ai, những người hâm mộ bóng đá hòa bình nhất thế giới?
Người hâm mộ Nhật Bản được toàn thế giới biết đến. Sau các trận đấu, họ ở lại khán đài để dọn rác. Điều này không phải là chiến dịch PR mà là một phần của nền văn hóa. Tại World Cup 2018 ở Nga, người Nhật đã làm cho tất cả ngạc nhiên: sau khi thua Bỉ, họ không chỉ thu gom túi của mình mà còn dọn sạch trong phòng thay đồ, để lại một bức thư cảm ơn bằng tiếng Nga. Họ la hét có tổ chức nhưng không hung bạo. Họ không xúc phạm đối thủ mà vỗ tay cho những cú ghi đẹp, ngay cả khi vào lưới nhà. Hơn nữa, người hâm mộ Nhật Bản rất ít khi xung đột với cảnh sát hoặc fan của quốc gia khác. Lý do là ở việc giáo dục, nơi sự tôn trọng văn hóa của người khác và trật tự công cộng là trên hết. Dù bị loại, họ cũng không gây ra bạo loạn mà cảm ơn đội bằng những giọt nước mắt và nghiêng mình.
Na Uy đã trở thành một hiện tượng bóng đá tại Euro 2016, nhưng không chỉ bởi trò chơi. Người hâm mộ Na Uy đã mang đến cho thế giới «tiếng reo Viking» — tiếng clapping và thở同步, làm đầy sân bằng sức mạnh nguyên thủy. Tuy nhiên, sức mạnh này không có bạo lực. Người hâm mộ Na Uy thường là những gia đình với trẻ em. Họ đến các giải đấu với mục đích hòa bình, thường mặc áo quốc gia và mang con gái trên vai. Quốc gia với dân số ít hơn 300.000 không thể cho phép mình có một đội hooligans. Hỗ trợ của họ là sự thống nhất而非 sự khủng bố. Dù thua, họ vẫn vỗ tay cho đội và đối thủ, và sự hỗn loạn trên khán đài là một hiện tượng hiếm hoi.
Người hâm mộ New Zealand (All Whites trong bóng đá và All Blacks trong rugby) nổi tiếng với sự thân thiện. Họ rất ít khi tham gia vào các scandal vì đất nước họ sống xa trung tâm bóng đá châu Âu, và văn hóa Maori chào đón sự mời gọi. Tại World Cup 2010 ở Nam Phi, người New Zealand đã tổ chức một buổi biểu diễn với điệu múa haka nhưng không có sự hung bạo. Họ chụp ảnh với người địa phương, hát bài hát và không gây ra cãi vã. Các yếu tố: số lượng ít (du lịch theo nhóm, nơi mọi người đều biết nhau), không có truyền thống hooliganism (bóng đá rất phổ biến nhưng không đến mức chiến đấu) và mức sống cao.
Đức thường được nhớ đến bởi những trận đánh nhau của fan Anh và Hà Lan trong quá khứ, nhưng những người hâm mộ Đức hiện đại là một ví dụ về sự văn minh. Họ đã tạo ra nền văn hóa «Kurvekultur» (văn hóa fan khán đài) với cờ, khẩu hiệu và bài hát nhưng không có xung đột. Họ đón nhận thất bại một cách im lặng hoặc vỗ tay, và vui mừng với chiến thắng nhưng không gây ra bạo loạn. CLB fan của đội tuyển Đức hợp tác với cảnh sát và liên đoàn để loại bỏ bạo lực. Tại sao? Bởi vì đất nước sau chiến tranh đã suy nghĩ lại về sự hung bạo, và vào những năm 1980, nhà nước đã bắt đầu đối phó mạnh mẽ với hooliganism, tạo ra hệ thống «fan-manager». Hiện nay, người hâm mộ Đức nổi tiếng với việc chỉ trích chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và thương mại hóa bóng đá, nhưng họ làm điều này một cách hòa bình — bằng các biểu ngữ và flashmob, không phải bằng những cuộc đánh nhau.
Người Bắc Âu nổi tiếng với sự cân bằng. Người hâm mộ Phần Lan, được biết đến như «ультрас», thực tế tập trung nhiều hơn vào các buổi biểu diễn visuals hơn là cãi vã. Người hâm mộ đội tuyển Thụy Điển đi du lịch theo nhóm thân thiện, đánh giá cao bóng đá như một nghệ thuật. Họ có sự tin tưởng cao đối với cảnh sát, và sự hung bạo bị xã hội lên án. Tại Euro 2020 (2021), người hâm mộ Thụy Điển đã cùng với người Đan Mạch tổ chức một cuộc hành động phản đối chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, không phải là sự thách thức.
Có nhiều lý do. Mức sống và giáo dục cao làm giảm sự hung bạo. Một nền văn hóa nơi việc dọn dẹp sau mình và không làm phiền người khác trở thành tiêu chuẩn. Thiếu truyền thống của các công ty bóng đá (nhóm hooligan có tổ chức). Công việc của các câu lạc bộ fan và cảnh sát trong việc ngăn chặn bạo lực. Và trên hết, sự tiếp cận với bóng đá như là một buổi biểu diễn,而非 như một cuộc chiến. Đáng tiếc, ở một số quốc gia (Anh 80s, Ý, Thổ Nhĩ Kỳ, Argentina) sự hung bạo đã xảy ra hoặc vẫn tiếp diễn. Nhưng ví dụ của Nhật Bản, Na Uy, New Zealand chứng minh rằng có thể hâm mộ say sưa nhưng vẫn là con người.
Những người hâm mộ hòa bình không thua kém về tiếng ồn so với những người hâm mộ hung bạo. Họ tạo ra không khí lễ hội, thu hút gia đình và trẻ em đến sân, làm cho bóng đá trở nên dễ tiếp cận và an toàn. Bí quyết của họ là sự tôn trọng. Sự tôn trọng đối với đối thủ, sự tôn trọng văn hóa của người khác, và sự tôn trọng các quy tắc. Có thể một ngày nào đó, người hâm mộ của mọi quốc gia sẽ hiểu rằng chiến thắng không cần sự hủy diệt, và sự yêu thích của mình không cần sự thù địch với người khác.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2