Trong thành phố mà các quán cà phê được công nhận là di sản văn hóa phi vật chất và xúc xích được phục vụ với sự kiêu sa, vẫn còn một nơi mà không thể tưởng tượng được một Vienna chân chính mà không có nó. Đó là Hoiriger - tiệm rượu vang, nơi thời gian trôi chậm hơn bất kỳ nơi nào khác, và không khí ngập tràn sự tự do và ấm áp. Ở đây, họ không tính giờ, họ tận hưởng từng khoảnh khắc. Rượu chảy như dòng suối, và trên bàn có thể ngồi cả sinh viên, giáo sư, công nhân và nhạc sĩ. Hoiriger không chỉ là truyền thống. Đó là triết lý cuộc sống, trong đó điều quan trọng nhất không phải là tốc độ mà là chất lượng của sự hiện diện.
Lịch sử của Hoiriger bắt đầu không phải từ một chiến dịch quảng cáo mà là từ một luật. Năm 1784, Hoàng đế Joseph II đã ra lệnh cho các nhà sản xuất rượu được phép bán rượu tự sản xuất của mình trực tiếp tại nhà. Không cần giấy phép, không cần thuế, không cần các thủ tục hành chính phức tạp - chỉ với một điều kiện: họ phải phục vụ thực phẩm đơn giản, nhà làm và không bán các món ăn đã được mang từ nơi khác. Đây là một bước đi thông minh: nó cho phép các nhà sản xuất nhỏ sống sót và cho phép người dân thưởng thức rượu tươi trong một không khí không chính thức. Từ đó, các Hoiriger của Vienna đã trở thành biểu tượng của dân chủ và tự do. Và truyền thống này không bị gián đoạn ngay cả trong những thời kỳ khó khăn nhất.
Năm 2019, truyền thống của các Hoiriger của Vienna đã được列入 danh sách di sản văn hóa phi vật chất của UNESCO. Sự công nhận này nhấn mạnh rằng các Hoiriger không chỉ là nơi ăn uống mà còn là bằng chứng sống của lịch sử, cấu trúc xã hội và nhận dạng văn hóa của Vienna. Ở đây, dưới các bàn gỗ, dưới bóng của cây táo và nho, con người gặp nhau để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, hy vọng và当然, ly rượu vang.
Tên gọi “Hoiriger” (Heuriger) xuất phát từ tiếng Đức “heurig” - “năm nay”. Đầu tiên, họ gọi rượu trẻ của vụ mùa này là vậy. Nhưng với thời gian, tên gọi này đã được chuyển sang các tiệm rượu nơi họ phục vụ loại rượu này. Ngày nay, Hoiriger là rượu, là nơi và là tâm trạng.
Để nhận biết một Hoiriger đang hoạt động, bạn chỉ cần nhìn thấy một nhánh thông hoặc thông tre treo trên cửa và một lời đề cập trên bảng hiệu “Ausg’steckt” (mở cửa). Đây là một biểu tượng cổ xưa, thông báo rằng chủ nhà vườn và sẵn sàng tiếp khách. Nhánh cây là một lời mời chào. Khi bước vào, bạn sẽ bước vào một thế giới mà ở đó “Gemütlichkeit” - một từ không thể dịch bằng một từ duy nhất - thống trị. Đây là sự ấm áp, sự chân thành, cảm giác belonging khi bạn không chỉ là khách hàng mà còn là khách mời được chào đón.
Trái tim của Hoiriger là rượu. Thường thì đó là “Gemischter Satz” - hỗn hợp nổi tiếng của Vienna, nơi họ trồng nhiều giống nho khác nhau trong một vườn và sau đó cùng chế biến và lên men. Đây không phải là hỗn hợp theo nghĩa thông thường mà là triết lý sản xuất rượu có gốc rễ sâu trong thời Trung cổ. Kết quả là một loại rượu phản ánh không chỉ giống nho mà còn là terroir duy nhất của Vienna - vị của đất, ánh nắng và không khí của Vienna.
Họ phục vụ nó trong những ly đơn giản, không nổi bật. Và đi kèm với đó là món ăn truyền thống: “Brettljause” - một đĩa gỗ với những lát pho mát địa phương, xúc xích, pâté livers (Leberkäse), cà chua, dưa chuột và bánh mì. Không có những thứ phức tạp, không có ẩm thực cao cấp. Chỉ những gì nhà sản xuất và gia đình họ có thể cung cấp. Đây là một món ăn chân thành, thực sự, hoàn hảo cho vị rượu trẻ.
Hoiriger không phải là một attractions du lịch ở trung tâm thành phố. Chúng nằm ở các ngoại ô Vienna, trong các khu vực từng là những làng sản xuất rượu độc lập: Grinzing, Nussdorf, Heiligenstadt và Strebersdorf. Ở đây, giữa những vườn nho, thời gian trôi chậm hơn. Ví dụ, ở Grinzing, có hơn 50 Hoiriger và nhiều trong số họ vẫn giữ lại nội thất và truyền thống cổ xưa.
Ở đây đặc biệt sôi động trong những tháng mùa hè ấm áp. Các bàn được đặt ra ngoài trời, và khách hàng ngồi trực tiếp giữa những cây nho, nghe nhạc sống. Thường thì họ chơi trên citizenship hoặc accordion, hát các bài hát Vienna - Wienerlied, những bài hát có lúc buồn, có lúc vui, nhưng luôn cảm động.
Các tiệm rượu vang của Vienna không chỉ là nơi ăn uống mà còn là nhân chứng lịch sử. Nhiều trong số họ đã hoạt động từ hàng trăm năm. Ví dụ, quán Mayer am Pfarrplatz ở Heiligenstadt đã mở cửa vào năm 1683, và ngay bên cạnh, trong ngôi nhà bên cạnh, Ludwig van Beethoven đã sống và làm việc vào năm 1802. Được cho rằng chính ở đây mà ông đã viết nên tác phẩm nổi tiếng “Pastorale Symphony”. Và có thể dễ dàng tưởng tượng ra hình ảnh nhạc sĩ vĩ đại này ngồi ở bàn gỗ, thử ly rượu trẻ và lắng nghe âm nhạc của gió và vườn nho.
Trong thế kỷ XIX, các Hoiriger trở thành nơi gặp gỡ của các nhà văn, nghệ sĩ, trí thức. Ở đây, họ thảo luận về văn học, triết học, chính trị. Ở đây, các ý tưởng được sinh ra, sau đó đã thay đổi thế giới. Trong thế kỷ XX, ngay cả trong những năm đen tối nhất của chiến tranh, truyền thống này không bị gián đoạn. Các nhà sản xuất tiếp tục mở tiệm, vì điều đó không chỉ là một doanh nghiệp mà còn là cách để duy trì sự kết nối với gốc rễ.
Truyền thống treo nhánh cây trên cửa khởi nguồn từ thời cổ đại, khi các Hy Lạp và La Mã treo dây nhện ở cửa quán để cho thấy rằng bên trong phục vụ rượu. Ở Áo, tập tục này đã trở nên đặc biệt ý nghĩa. Nhánh cây không chỉ nói rằng tiệm rượu đang mở cửa. Nó nói rằng chủ nhà vườn sẵn sàng chia sẻ điều mà họ đã trồng bằng tay của mình. Nó là biểu tượng của sự hiến dâng và sự tin tưởng. Ở một số khu vực, nhánh cây được treo trong suốt mùa, ở một số khu vực khác, chỉ trong thời gian hoạt động. Nhưng không thay đổi, nó vẫn là biểu tượng chính của Hoiriger.
Khi bạn nhìn thấy nhánh cây, hãy biết rằng bạn được chào đón. Không phải để bán cho bạn rượu mà để chia sẻ với bạn buổi tối. Đó là trái tim của truyền thống.
Ngày nay, các Hoiriger đang trải qua một cuộc tái sinh mới. Nhiều nhà sản xuất trẻ đang trở lại truyền thống gia đình, mở các tiệm rượu của mình với phương pháp hiện đại: sản xuất bền vững, nông nghiệp hữu cơ, phục hồi các giống nho bị quên lãng. Tuy nhiên, họ vẫn giữ lại linh hồn của Vienna cổ xưa - dân chủ, mở cửa và “Gemütlichkeit” - điều làm cho nơi này trở nên hấp dẫn.
Năm 2024, khi các kiốt xúc xích của Vienna được công nhận là di sản thế giới, các Hoiriger đã có trong danh sách này. Điều này cho thấy rằng thủ đô Áo không chỉ duy trì các truyền thống của mình mà còn nhận thức giá trị của chúng như là một phần của mã văn hóa chung của nhân loại. Hoiriger không phải là một cổ vật mà là một sinh vật sống, luôn thở, thay đổi nhưng vẫn dễ nhận biết.
Truyền thống của các Hoiriger của Vienna không phải về rượu và thậm chí không phải về thực phẩm. Đó là về sự ấm áp con người. Về khả năng dừng lại, thở ra và nhìn thế giới qua ly rượu trẻ. Đó là về điều mà bạn có thể tìm thấy một góc nhỏ trong thành phố lớn nơi thời gian không chạy mà chảy. Và nơi mà mọi người đều là khách mời được chào đón. Đó là lý do tại sao các Hoiriger vẫn còn sống. Bởi vì chúng là Vienna. Chậm rãi, ấm áp, hiến dâng và một chút buồn. Và cho đến khi những nhánh thông vẫn treo trên cửa, khi tiếng cười và rượu vang vẫn vang lên ở các bàn gỗ, truyền thống này sẽ vẫn còn sống.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2