Alexey Stepanovich Khomyakov (1804-1860) — nhân vật trung tâm của chủ nghĩa Slavophile đầu tiên, người mà học thuyết được gắn liền với sự phê phán chủ nghĩa duy lý phương Tây và khẳng định tính độc đáo của cộng đồng Chính thống giáo Nga. Tuy nhiên, cá nhân và con đường trí tuệ của ông chứa đựng một nghịch lý sâu sắc: Khomyakov là một người mê Anh nhiệt thành. Sự say mê nước Anh của ông không mang tính bề mặt hay sinh hoạt, mà có tính chất triết học và tôn giáo sâu sắc. Đối với ông, nước Anh không phải là “Phương Tây” nói chung (mà ông đồng nhất với thế giới La Mã-German duy lý và vô danh), mà là một lựa chọn đặc biệt, bảo thủ và hữu cơ thay thế cho nước Pháp cách mạng và nước Đức siêu hình. Sự mê Anh của ông là một thành phần quan trọng trong việc xây dựng hệ thống Slavophile của chính mình.
Khác với nhiều người đương thời, những người coi nước Anh là quê hương của chủ nghĩa nghị viện và tiến bộ tư sản, Khomyakov trân trọng ở đó một điều khác:
Bản hiến pháp bất thành văn và quyền tối cao của phong tục (Common Law): Ông ngưỡng mộ rằng nhà nước Anh không phát triển từ các lý thuyết trừu tượng (như nước Pháp), mà từ truyền thống lịch sử, từ sự phát triển hữu cơ của các thiết chế cổ xưa. Điều này cộng hưởng với ý tưởng của ông rằng cuộc sống chân thực của dân tộc bắt nguồn từ những nền tảng bất thành văn, phi lý.
“Chủ nghĩa bảo thủ của Burke” như một đối lập với cách mạng: Triết lý của Edmund Burke, phê phán Cách mạng Pháp nhân danh sự kế thừa lịch sử và “định kiến”, rất gần gũi với Khomyakov. Ở Anh, ông thấy hiện thực hóa lý tưởng của Burke — một xã hội phát triển qua cải cách dần dần, chứ không phải đứt gãy bạo lực.
Nhà tư tưởng tự do tôn giáo và người hiểu biết sâu sắc về thần học Anh: Khomyakov, một nhà thần học Chính thống sâu sắc, không chỉ hiểu rõ Anh giáo mà còn lịch sử các phong trào tôn giáo Anh — Puritan, Quaker, Methodist. Ông duy trì trao đổi sôi nổi với các nhà thần học Anh giáo (ví dụ như với William Palmer), cố gắng giải thích cho họ bản chất của Chính thống giáo. Tác phẩm nổi tiếng của ông “Nhà thờ duy nhất” lần đầu tiên được xuất bản bằng tiếng Pháp dành cho độc giả phương Tây, cho thấy thái độ đối thoại chứ không phải cô lập.
Sự thật thú vị: Khomyakov là một trong những trí thức Nga đầu tiên nghiên cứu sâu và dịch sang tiếng Nga tác phẩm “Tầm nhìn về Peter Plowman” của William Langland — một di sản văn học trung cổ Anh, theo quan điểm của Khomyakov, phản ánh nguồn gốc dân tộc-tôn giáo sâu sắc của tinh thần Anh, chưa bị chủ nghĩa duy lý sau này làm hư hỏng.
Khomyakov không chỉ suy nghĩ về nước Anh — ông cố ý vun đắp “phong cách Anh” trong cuộc sống, như một hình thức phản kháng trí tuệ và bản sắc.
“Địa chủ Anh”: Tại trang trại của mình ở Bogucharovo, ông quản lý theo cách hợp lý, gần như theo kiểu nông dân, áp dụng các kỹ thuật nông nghiệp tiên tiến vay mượn từ văn học Anh. Ông nuôi giống gia súc quý, thử nghiệm máy móc. Đây là thách thức đối với sự lười biếng và vô trách nhiệm của quý tộc Nga.
Văn hóa hoạt động thể chất và thể thao: Khomyakov nổi tiếng là người cưỡi ngựa điêu luyện, thợ săn, người có sức khỏe phi thường. Điều này phù hợp với lý tưởng quý ông Anh, kết hợp sự tinh tế trí tuệ với thể lực rắn rỏi, trái ngược với kiểu mẫu quý tộc Pháp yếu đuối trong salon.
Lập trường chính trị: Trong chiến tranh Crimea (1853-1856), khi Anh là đối thủ chính thức của Nga, Khomyakov, một người yêu nước nhiệt thành, đã viết bài thơ “Nước Nga” với những câu đầy thách thức: “Và quả ngọt nhu mì xảo trá / Trước mặt ngươi, ta sẽ thiêu đốt, cây con yêu dấu của Anh quốc…”. Tuy nhiên, sự chỉ trích này không nhằm vào nước Anh “chân chính”, bảo thủ, mà là nước Anh chính trị, đã liên minh với “Phương Tây thối nát” (Pháp) chống lại nước Nga Chính thống. Tình yêu của ông dành cho nước Anh là một tình yêu đầy thất vọng.
Khomyakov dùng hình ảnh lý tưởng hóa về nước Anh như một tấm gương để phê bình hai điều xấu:
Phê bình nước Nga: Ông trách đồng bào thiếu tinh thần kinh doanh, thực dụng, tôn trọng pháp luật và sáng kiến cá nhân mà ông thấy ở người Anh. Sự lười biếng, thiếu thực tế, coi thường pháp luật của người Nga — tất cả đều trái ngược với các đức tính Anh.
Phê bình “Phương Tây La Mã-German”: Nước Anh là ví dụ cho thấy Phương Tây không đồng nhất. Đối lập với chủ nghĩa duy lý trừu tượng của các nhà khai sáng Pháp và chủ nghĩa duy tâm siêu hình của người Đức, nước Anh hiện thân cho lẽ thường, kinh nghiệm và tôn trọng thực tế lịch sử. Do đó, sự mê Anh của ông giúp ông không chỉ bác bỏ Phương Tây mà còn thực hiện sự phân biệt tinh tế.
Ví dụ trong thư từ: Trong các bức thư của Khomyakov thường xuất hiện các so sánh. Ông có thể, một mặt, ngưỡng mộ nghị viện Anh như một sinh thể sống, mặt khác — châm biếm “chủ nghĩa hình thức pháp lý khô khan” của người Anh, đối lập với “sự thật sống động” của tính cộng đồng. Nước Anh đối với ông là một đối tượng nghiên cứu phức tạp, mâu thuẫn, chứ không phải là một mẫu mực đơn giản để bắt chước.
Ranh giới chính và không thể vượt qua là tôn giáo. Khomyakov ngưỡng mộ sự bền vững lịch sử của Giáo hội Anh giáo, nhưng cho rằng Tin Lành nói chung (bao gồm các hình thức Anh của nó) là kết quả logic của chủ nghĩa duy lý phương Tây, dẫn đến sự đứt gãy của sự đồng nhất cộng đồng Giáo hội và chủ nghĩa cá nhân trong đức tin. Cuộc đối thoại của ông với người Anh giáo là cố gắng cho họ thấy “mắt xích còn thiếu” của họ là ở Chính thống giáo. Do đó, nước Anh về mặt tôn giáo không phải là điểm cuối, mà là một chặng đường trên con đường nhận thức chân lý Chính thống.
Sự mê Anh của A. S. Khomyakov không phải là sự lệch hướng khỏi chủ nghĩa Slavophile, mà là phần không thể tách rời và có tính xây dựng của nó. Nó cho thấy chủ nghĩa Slavophile đầu tiên không phải là chủ nghĩa dân tộc thô sơ và sự phủ nhận châu Âu, mà là một dự án trí tuệ phức tạp để đánh giá lại di sản phương Tây từ quan điểm ý thức Chính thống-Nga. Nước Anh, do con đường lịch sử độc đáo của mình, trở thành đối tượng “khác” phức tạp và thú vị nhất đối với Khomyakov — một xã hội đã tránh được (theo ông) những cực đoan của chủ nghĩa duy lý La-tinh và sự đứt gãy cách mạng, giữ gìn tinh thần truyền thống.
Sự say mê của ông là một hình thức phản ánh văn hóa và tự nhận thức. Khi nghiên cứu nước Anh, ông tìm kiếm và tìm thấy các luận cứ vừa để phê bình những thiếu sót của người Nga, vừa để khẳng định niềm tin vào con đường hữu cơ đặc biệt của nước Nga, con đường mà theo ông phải vượt qua cả lý tưởng Anh, làm phong phú nó bằng các nguyên tắc cộng đồng và tình yêu Chính thống. Khomyakov-mê Anh cho thấy tư tưởng Nga chân chính luôn sinh ra trong đối thoại — ngay cả và đặc biệt khi đối thoại đó căng thẳng và có chọn lọc. Di sản của ông là lời nhắc nhở rằng yêu thương cái của mình không đòi hỏi phải căm ghét cái của người khác, mà đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc, suy ngẫm và phê bình.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2