“Nhà thờ cho người nghèo” — những từ ngữ này được Hồng y Jorge Bergoglio nói ra trước khi được bầu làm Giáo hoàng đã không chỉ trở thành một khẩu hiệu mà còn là chương trình hành động cho toàn thể thế giới Công giáo. Ngày nay, hơn mười năm sau khi bắt đầu triều đại của Giáo hoàng Francis, ý tưởng này đã có những đường nét cụ thể. Điều đó không phải là từ thiện theo nghĩa truyền thống. Đây là sự переосмысл lại bản chất của sứ mệnh nhà thờ: không phải là một tổ chức cho những người Công giáo tốt lành mà là không gian nơi người nghèo cảm thấy không phải là đối tượng của sự giúp đỡ mà là chủ thể của sự thay đổi.
Trong triều đại của Giáo hoàng Francis, ý tưởng “nhà thờ cho người nghèo” đã không còn là một ý tưởng trừu tượng mà đã trở thành chính sách thực tế. Giáo hoàng đã ở lại trong khách sạn “Nhà thánh Marta” thay vì những căn phòng sang trọng, từ chối xe lăn và trang phục đắt đỏ. Nhưng điều quan trọng không phải là điều đó. Ông đã thành lập một cơ quan đặc biệt — Dicastery về Dịch vụ Phát triển Toàn diện của Con người, chuyên không chỉ phân phát tiền mà còn phân tích nguyên nhân hệ thống của nghèo đói. Francis đã viết Tông huấn “Evangelii Gaudium”, trong đó trực tiếp tuyên bố: “Tôi ưa thích một nhà thờ bị thương, bẩn và bùn vì đã bước ra đường phố”. Đây là một tuyên ngôn của một chủ nghĩa giáo hội học mới — giáo hội không sợ sự biên giới.
Giáo hoàng Lêô XIII được bầu vào tháng 5 năm 2025 không chỉ kế thừa mà còn làm sâu sắc hơn kurs này. Khi là giám mục ở Peru, ông biết rõ nghèo đói ở Latinh Mỹ không phải từ sách vở. Trong bản tông huấn đầu tiên “Lumen et Pax”, ông đã dành một chương riêng cho “kinh tế lòng thương xót”, đề xuất thành lập một quỹ quốc tế để xóa nợ cho các quốc gia nghèo nhất. Lêô XIII cũng đã tăng cường cuộc chiến đấu chống lại các hành vi xấu trong chính Vatican, làm cho chi tiêu của Curia trở nên trong suốt. Phương pháp tiếp cận của ông là thực dụng: không thể giảng về nghèo đói khi sống trong sự sung túc. Do đó, ông đã tiếp tục cải cách tài chính của Vatican, giảm chi tiêu hành chính xuống 15%.
Ý tưởng “nhà thờ cho người nghèo” ngày nay không phải là về việc phân phát thực phẩm. Điều đó là công nhận rằng người nghèo có quyền tiếng nói trong hệ thống giáo hội. Trong các quá trình синод gần đây, các đại diện từ các giáo xứ trong các khu ổ chuột và các vùng nông thôn đã tham gia tích cực. Các tiếng nói của họ được lắng nghe khi bổ nhiệm giám mục, khi thảo luận về các giáo lý xã hội. Vậy, vào năm 2024, tại синод về синодальность, đã đặc biệt chú ý đến kinh nghiệm của các cộng đồng giáo hội ở Amazon, nơi nghèo đói gắn liền với các vấn đề môi trường. Francis và Lêô XIII nhìn nhận người nghèo không chỉ là “người cần giúp đỡ” mà còn là những người có thể dạy giáo hội về sự đơn giản và khiêm tốn.
Mạng lưới Caritas, tổ chức từ thiện chính thức của Vatican, dưới sự lãnh đạo của Francis và Lêô XIII đã trở thành một mạng lưới toàn cầu hoạt động không chỉ trong các điểm khủng hoảng mà còn trong các khu vực ổn định. Ngày nay, Caritas không chỉ phân phát thực phẩm trong các khu vực xung đột mà còn triển khai các chương trình microcredit cho phụ nữ ở châu Phi và châu Á, cũng như đào tạo các cộng đồng địa phương về quản lý nông nghiệp. Dự kiến vào năm 2026 sẽ ra mắt “Academy of Mercy” — một nền tảng giáo dục cho các nhân viên xã hội trên toàn thế giới. Điều quan trọng là tất cả các dự án này đều được phối hợp không từ Roma mà tại các địa phương, phù hợp với nguyên tắc “subsidarity” — phân quyền.
Tuy nhiên, ý tưởng này cũng gặp khó khăn. Các nhóm bảo thủ chỉ trích Francis và Lêô XIII vì “đạo tả”, cáo buộc họ sử dụng giáo hội để tuyên truyền chính trị. Một số giám mục cho rằng sự tập trung vào nghèo đói đã làm phân tâm từ các vấn đề tâm linh. Đáp lại, Giáo hoàng Lêô XIII trong một bài giảng đã nói: “Thiên Chúa không tách rời linh hồn khỏi thể xác. Nếu chúng ta không no đói người đói, các bài giảng về cứu rỗi sẽ trở thành tiếng vắng”. Tuy nhiên, xung đột giữa “nhà thờ cho người nghèo” và “nhà thờ cho người trung thành” vẫn là một thách thức thực tế.
Trong những năm tới, ý tưởng này có thể được pháp hóa. Đang được thảo luận về việc thành lập một “Hội đồng về việc làm cho người nghèo” thường trực tại Thánh bộ, không phải là hội đồng tham vấn mà là hội đồng thực thi. Cũng đang xem xét việc mở rộng quyền của người dân từ các quốc gia nghèo để tham gia vào các Hiệp hội. Điều này có thể thay đổi cấu trúc của giáo hội Công giáo, làm cho nó trở nên đại diện hơn. Lêô XIII đã tuyên bố rằng “người nghèo không phải là vấn đề của giáo hội mà là tương lai của giáo hội”. Nếu tương lai này được thực hiện, Kitô giáo có thể duy trì ảnh hưởng trong thế giới nơi bất bình đẳng xã hội đang tăng lên.
Ý tưởng “nhà thờ cho người nghèo” ngày nay không phải là một ảo tưởng mà là một quá trình sống. Nó không chỉ thay đổi hình ảnh bên ngoài của Giáo hoàng mà còn thay đổi bản chất của dịch vụ Kitô giáo. Và đó là sức mạnh chính của nó.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2