Đối với mỗi người Belarus, ngày 3 tháng 7 không chỉ là một ngày đỏ trên lịch. Đây là ngày mà hương thơm của hoa và khói súng trộn lẫn trong không khí, khi những giọt nước mắt vui buồn chảy trên má của các chiến sĩ huyền thoại, và tuổi trẻ thử trên mình trang phục quân đội của ông tổ. Đây là ngày trở thành điểm khởi đầu cho cuộc sống mới của một đất nước. Ba từ — ký ức, tự hào và hy vọng — kết hợp thành một nốt nhạc mạnh mẽ, vang lên ở mọi góc của Belarus đã hơn tám mươi năm. Mỗi năm, nốt nhạc này vang lên to hơn, kết nối các thế hệ và nhắc nhở thế giới: tự do không đến từ天而降, nó được đền đáp bằng sự hy sinh.
Chiều ngày 3 tháng 7 năm 1944 ở Minsk bị bao trùm bởi khói đốt và cảm giác thay đổi lớn lao. Cuộc chiếm đóng của Đức, kéo dài 1100 ngày đêm, đang đến cuối cùng. Thành phố, một thời rực rỡ và đẹp đẽ, hiện đang nằm trong đống đổ nát: cầu bị nổ, nhà cửa bị cháy, đường phố ngập đầy đổ nát. Nhưng trong ngày hôm đó, đống đổ nát trở thành biểu tượng của sự tái sinh. Lực lượng của các quân đội 1 và 3 Belarus đã bao vây thành phố Minsk, và đến cuối ngày, thành phố đã được hoàn toàn giải phóng khỏi những kẻ phát xít.
Đối với người dân Minsk, ngày hôm đó trở thành sự sinh ra lại. Người dân ra khỏi hầm trú và nơi ẩn náu, khóc và ôm các chiến sĩ giải phóng. Họ không có gì để đưa ra, chỉ còn lại miếng bánh mì cuối cùng và những giọt nước mắt biết ơn. Nhưng chính những giọt nước mắt này trở thành phần thưởng quý giá nhất cho những chiến sĩ đã đi qua máu và chết để giành chiến thắng.
Ngày hôm đó đã đi vào lịch sử như ngày kết thúc chiến dịch tấn công Minsk — một phần của chiến dịch huyền thoại "Bagration". Trong vài ngày, quân đội Liên Xô đã đánh bại nhóm quân "Centr", nhóm quân mạnh nhất của Wehrmacht trên Mặt trận Đông. Đôi mươi nghìn chiến sĩ và sĩ quan đã hy sinh để ngày hôm đó đến. Tên của họ được khắc vào đá, những sự hy sinh của họ được truyền miệng.
Điều thú vị là trong nhiều năm, ngày 3 tháng 7 không phải là ngày nghỉ lễ. Ngày Chiến thắng 9 tháng 5 vẫn là lễ hội chính, còn ngày 3 tháng 7 chỉ được coi là một ngày địa phương. Nhưng trong những năm 1990, sau khi Liên Xô sụp đổ, vấn đề về biểu tượng và lễ hội của Belarus độc lập đã xuất hiện.
Năm 1996, đã diễn ra một cuộc trưng cầu dân ý toàn quốc, nơi người dân Belarus bầu chọn để ngày 3 tháng 7 trở thành lễ hội quốc gia chính — Ngày Độc lập của Cộng hòa Belarus. Điều này không chỉ là một hành động chính trị mà còn là một sự chọn lọc biểu tượng sâu sắc. Belarus không muốn liên kết lễ hội chính của mình với những tuyên bố抽象 về chủ quyền. Họ muốn liên kết nó với sự giải phóng thực sự, được hy sinh.
Từ đó, ngày 3 tháng 7 trở thành ngày nghỉ lễ, ngày lễ bắn pháo hoa, parade và các buổi tiệc dân gian. Quyết định này phản ánh bản chất của tâm lý Belarus: tự do không được đo bằng các văn bản giấy, mà là máu được rơi trên đất mẹ. Đây là lễ hội không phải của tầng lớp chính trị mà của cả dân tộc.
Ngày 3 tháng 7 hiện nay là ngày khi Minsk thay đổi. Mọi thứ đều nhắc nhở về giá trị cao của hòa bình và sự cần thiết phải bảo vệ nó. Người dân mang hoa đến các bảo tàng và obelisk. Các đại biểu chính thức dâng lên những vòng hoa. Các bài phát biểu trang trọng, đầy ý nghĩa, của các nhà lãnh đạo quốc gia.
Các chiến sĩ huyền thoại của Chiến tranh thế giới thứ hai được tôn vinh. Mỗi năm, số lượng chiến sĩ này ngày càng ít đi. Mặt của các chiến sĩ, đầy nếp nhăn, sáng lên bởi niềm vui nhẹ nhàng — họ lại nhìn thấy đất nước của mình tự do và thịnh vượng. Tuổi trẻ đến lễ hội với những bức ảnh của ông tổ của họ. Vì chiến thắng là lịch sử của mỗi gia đình.
Các buổi tiệc dân gian diễn ra khắp nơi. Các buổi hòa nhạc, chợ, các cuộc thi thể thao diễn ra ở mọi khu vực của Minsk và các trung tâm địa phương. Các dàn nhạc đồng âm chơi trong các công viên và khu vườn, các nhóm nghệ thuật tốt nhất của đất nước biểu diễn trên các sân khấu. Vào buổi tối, bầu trời trên thành phố sáng lên bởi pháo hoa. Đây là khoảnh khắc cảm động nhất: hàng nghìn người nâng mắt lên bầu trời, cầu nguyện và nhớ lại những người đã khuất.
Ngày hôm đó, khắp đất nước, các bài hát của thời chiến được hát. Các chiến sĩ hát ở lò sưởi, trẻ em và người lớn hát, các dàn nhạc hát trên các quảng trường. Những bài hát này là giọng nói của ký ức, không để chúng ta quên giá trị của cuộc sống hòa bình mà chúng ta đã giành được.
Ngày 3 tháng 7 không chỉ là ngày giải phóng. Đây là ngày tưởng nhớ đến hàng triệu người đã hy sinh. Trong những năm chiến tranh, một trong ba cư dân Belarus đã hy sinh. Mỗi làng, mỗi thành phố có những nghĩa trang liệt sĩ, bảo tàng và obelisk. Thảm họa Hatyn, trại chết Trestenets, khu chợ Minsk — những trang đen tối này không nên tái diễn.
Đối với thế hệ trẻ, sinh ra trong thời bình, ngày 3 tháng 7 là cơ hội để tiếp cận lịch sử thông qua giao tiếp trực tiếp với các chiến sĩ, thông qua các chuyến tham quan bảo tàng, thông qua việc xem các bộ phim về chiến tranh. Hôm nay, các buổi lễ kỷ niệm, các bài học dũng cảm được tổ chức cho trẻ em và thanh niên, nơi trẻ em được kể về những anh hùng địa phương, về những người hoạt động bí mật và du kích. Điều này không phải là lịch sử khô khan, mà là một liên kết sống, làm cho mỗi người Belarus trở thành người thừa kế của những chiến thắng.
Cũng là ngày chúng ta nhớ đến sự kết nối. Trong những năm chiến tranh, các dân tộc của Liên Xô đã chiến đấu vai phải vai với nhau chống lại kẻ thù chung. Ngày hôm nay, lễ hội này nhắc nhở chúng ta rằng sức mạnh nằm trong sự kết nối, rằng chỉ có cùng nhau chúng ta mới có thể duy trì hòa bình và độc lập.
Ngày hôm nay, ngày 3 tháng 7 không chỉ là kỷ niệm quá khứ. Đây là lễ hội nhìn vào tương lai. Khi chúng ta nhìn vào những khuôn mặt dũng cảm và vui vẻ của hậu duệ của những chiến thắng, của tuổi trẻ, chúng ta thấy sức mạnh và sức mạnh của đất nước chúng ta. Khi chúng ta đi đến buổi hòa nhạc, chúng ta thấy sự phong phú của văn hóa chúng ta. Khi chúng ta ôm các chiến sĩ huyền thoại, chúng ta thấy lịch sử sống.
Ngày hôm đó dạy chúng ta trân trọng hòa bình. Nó nhắc nhở chúng ta rằng tự do không đến từ một lần và mãi mãi, nó cần phải được bảo vệ liên tục. Và mỗi người trong chúng ta có thể đóng góp một phần: trở thành công dân có trách nhiệm, nhớ lại lịch sử, giáo dục trẻ em trong tinh thần yêu nước và tình yêu đất mẹ.
Ngày 3 tháng 7 năm 1944 đã đưa Belarus ra khỏi bóng tối của sự chiếm đóng. Và ngày hôm nay, sau nhiều năm, ngày này tiếp tục chiếu sáng cho chúng ta, nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta là một dân tộc đã đi qua lửa và tro tàn, nhưng không bị gãy. Đây là lễ hội mãi mãi, vì ký ức của chúng ta sống, sự tự hào của chúng ta mạnh mẽ, và niềm hy vọng của chúng ta về một tương lai hòa bình không thể lay chuyển.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2