“Những Phận Người Trong Phố Thị” là một tác phẩm văn xuôi đời thực của Minh Hưng – Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng, kết hợp giữa tản văn, truyện ký, suy niệm nhân sinh và y học nhân văn. Cuốn sách không viết về thành phố từ những đại lộ sáng đèn, những tòa nhà kính hay những lời hoa mỹ về phát triển. Tác phẩm cúi xuống những nơi thấp hơn, chật hơn, đau hơn: căn phòng trọ cuối hẻm, mái tôn dột sau mưa, hành lang cấp cứu lạnh trắng, chiếc ghế nhựa bệnh viện, tờ hóa đơn viện phí trong tay người cha nghèo, bữa cơm nguội của người lao công, tiếng dép lê trong chung cư cũ, tiếng chén bể sau cánh cửa mỏng, và ngọn đèn vàng vẫn còn sáng ở cuối hẻm.
Cuốn sách viết về những phận người bị phố thị che khuất: người mẹ quê ngủ ngồi ngoài phòng cấp cứu, người cha im lặng trước quầy viện phí, bà cụ gọi nhầm số con trai, người lao công lau sàn cấp cứu lúc gần sáng, cô gái khuyết tật mặc chiếc váy đỏ, người đàn bà che vết bầm bằng áo dài tay, cô gái ly hôn mang con về phòng trọ, người cha thất nghiệp uống rượu rẻ để quên mình, đứa trẻ quen nghe tiếng chén bể, ông xe ôm già chở miễn phí người mẹ ôm con sốt, anh shipper tắt app giữa cơn mưa, và đứa trẻ hẻm nhỏ bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn.
Ở một tuyến khác, tác phẩm cũng nhìn thẳng vào nỗi cô độc của đời sống đủ đầy: người đàn bà đeo kim cương ngồi khóc trong xe, căn biệt thự có bàn ăn mười hai ghế nhưng hiếm khi đủ người, cuộc ly dị có luật sư mà sau rèm cửa vẫn có tiếng chửi rất đời, đứa con nhà giàu không biết thương ai, người giàu nằm phòng dịch vụ vẫn khóc như trẻ nhỏ, người đàn ông sợ về căn hộ của chính mình. Tác phẩm không phán xét người nghèo, không chế giễu người giàu, không tô hồng đau khổ và cũng không biến lòng tốt thành khẩu hiệu. Nó chỉ lặng lẽ ghi lại những mảnh đời đang sống, đang chịu đựng, đang thương, đang sai, đang mỏi, đang cố giữ lại một chút phẩm giá trong đời sống đô thị hiện đại.
“Những Phận Người Trong Phố Thị” là một tác phẩm văn xuôi đời thực của Minh Hưng – Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng, kết hợp giữa tản văn, truyện ký, suy niệm nhân sinh và y học nhân văn. Cuốn sách không viết về thành phố từ những đại lộ sáng đèn, những tòa nhà kính hay những lời hoa mỹ về phát triển. Tác phẩm cúi xuống những nơi thấp hơn, chật hơn, đau hơn: căn phòng trọ cuối hẻm, mái tôn dột sau mưa, hành lang cấp cứu lạnh trắng, chiếc ghế nhựa bệnh viện, tờ hóa đơn viện phí trong tay người cha nghèo, bữa cơm nguội của người lao công, tiếng dép lê trong chung cư cũ, tiếng chén bể sau cánh cửa mỏng, và ngọn đèn vàng vẫn còn sáng ở cuối hẻm.
Cuốn sách viết về những phận người bị phố thị che khuất: người mẹ quê ngủ ngồi ngoài phòng cấp cứu, người cha im lặng trước quầy viện phí, bà cụ gọi nhầm số con trai, người lao công lau sàn cấp cứu lúc gần sáng, cô gái khuyết tật mặc chiếc váy đỏ, người đàn bà che vết bầm bằng áo dài tay, cô gái ly hôn mang con về phòng trọ, người cha thất nghiệp uống rượu rẻ để quên mình, đứa trẻ quen nghe tiếng chén bể, ông xe ôm già chở miễn phí người mẹ ôm con sốt, anh shipper tắt app giữa cơn mưa, và đứa trẻ hẻm nhỏ bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn.
Ở một tuyến khác, tác phẩm cũng nhìn thẳng vào nỗi cô độc của đời sống đủ đầy: người đàn bà đeo kim cương ngồi khóc trong xe, căn biệt thự có bàn ăn mười hai ghế nhưng hiếm khi đủ người, cuộc ly dị có luật sư mà sau rèm cửa vẫn có tiếng chửi rất đời, đứa con nhà giàu không biết thương ai, người giàu nằm phòng dịch vụ vẫn khóc như trẻ nhỏ, người đàn ông sợ về căn hộ của chính mình. Tác phẩm không phán xét người nghèo, không chế giễu người giàu, không tô hồng đau khổ và cũng không biến lòng tốt thành khẩu hiệu. Nó chỉ lặng lẽ ghi lại những mảnh đời đang sống, đang chịu đựng, đang thương, đang sai, đang mỏi, đang cố giữ lại một chút phẩm giá trong đời sống đô thị hiện đại.
“Những Phận Người Trong Phố Thị” là một tác phẩm văn xuôi đời thực của Minh Hưng – Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng, kết hợp giữa tản văn, truyện ký, suy niệm nhân sinh và y học nhân văn. Cuốn sách không viết về thành phố từ những đại lộ sáng đèn, những tòa nhà kính hay những lời hoa mỹ về phát triển. Tác phẩm cúi xuống những nơi thấp hơn, chật hơn, đau hơn: căn phòng trọ cuối hẻm, mái tôn dột sau mưa, hành lang cấp cứu lạnh trắng, chiếc ghế nhựa bệnh viện, tờ hóa đơn viện phí trong tay người cha nghèo, bữa cơm nguội của người lao công, tiếng dép lê trong chung cư cũ, tiếng chén bể sau cánh cửa mỏng, và ngọn đèn vàng vẫn còn sáng ở cuối hẻm.
Cuốn sách viết về những phận người bị phố thị che khuất: người mẹ quê ngủ ngồi ngoài phòng cấp cứu, người cha im lặng trước quầy viện phí, bà cụ gọi nhầm số con trai, người lao công lau sàn cấp cứu lúc gần sáng, cô gái khuyết tật mặc chiếc váy đỏ, người đàn bà che vết bầm bằng áo dài tay, cô gái ly hôn mang con về phòng trọ, người cha thất nghiệp uống rượu rẻ để quên mình, đứa trẻ quen nghe tiếng chén bể, ông xe ôm già chở miễn phí người mẹ ôm con sốt, anh shipper tắt app giữa cơn mưa, và đứa trẻ hẻm nhỏ bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn.
Ở một tuyến khác, tác phẩm cũng nhìn thẳng vào nỗi cô độc của đời sống đủ đầy: người đàn bà đeo kim cương ngồi khóc trong xe, căn biệt thự có bàn ăn mười hai ghế nhưng hiếm khi đủ người, cuộc ly dị có luật sư mà sau rèm cửa vẫn có tiếng chửi rất đời, đứa con nhà giàu không biết thương ai, người giàu nằm phòng dịch vụ vẫn khóc như trẻ nhỏ, người đàn ông sợ về căn hộ của chính mình. Tác phẩm không phán xét người nghèo, không chế giễu người giàu, không tô hồng đau khổ và cũng không biến lòng tốt thành khẩu hiệu. Nó chỉ lặng lẽ ghi lại những mảnh đời đang sống, đang chịu đựng, đang thương, đang sai, đang mỏi, đang cố giữ lại một chút phẩm giá trong đời sống đô thị hiện đại.
“Những Phận Người Trong Phố Thị” là một tác phẩm văn xuôi đời thực của Minh Hưng – Bác sĩ Nguyễn Đông Hưng, kết hợp giữa tản văn, truyện ký, suy niệm nhân sinh và y học nhân văn. Cuốn sách không viết về thành phố từ những đại lộ sáng đèn, những tòa nhà kính hay những lời hoa mỹ về phát triển. Tác phẩm cúi xuống những nơi thấp hơn, chật hơn, đau hơn: căn phòng trọ cuối hẻm, mái tôn dột sau mưa, hành lang cấp cứu lạnh trắng, chiếc ghế nhựa bệnh viện, tờ hóa đơn viện phí trong tay người cha nghèo, bữa cơm nguội của người lao công, tiếng dép lê trong chung cư cũ, tiếng chén bể sau cánh cửa mỏng, và ngọn đèn vàng vẫn còn sáng ở cuối hẻm.
Cuốn sách viết về những phận người bị phố thị che khuất: người mẹ quê ngủ ngồi ngoài phòng cấp cứu, người cha im lặng trước quầy viện phí, bà cụ gọi nhầm số con trai, người lao công lau sàn cấp cứu lúc gần sáng, cô gái khuyết tật mặc chiếc váy đỏ, người đàn bà che vết bầm bằng áo dài tay, cô gái ly hôn mang con về phòng trọ, người cha thất nghiệp uống rượu rẻ để quên mình, đứa trẻ quen nghe tiếng chén bể, ông xe ôm già chở miễn phí người mẹ ôm con sốt, anh shipper tắt app giữa cơn mưa, và đứa trẻ hẻm nhỏ bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn.
Ở một tuyến khác, tác phẩm cũng nhìn thẳng vào nỗi cô độc của đời sống đủ đầy: người đàn bà đeo kim cương ngồi khóc trong xe, căn biệt thự có bàn ăn mười hai ghế nhưng hiếm khi đủ người, cuộc ly dị có luật sư mà sau rèm cửa vẫn có tiếng chửi rất đời, đứa con nhà giàu không biết thương ai, người giàu nằm phòng dịch vụ vẫn khóc như trẻ nhỏ, người đàn ông sợ về căn hộ của chính mình. Tác phẩm không phán xét người nghèo, không chế giễu người giàu, không tô hồng đau khổ và cũng không biến lòng tốt thành khẩu hiệu. Nó chỉ lặng lẽ ghi lại những mảnh đời đang sống, đang chịu đựng, đang thương, đang sai, đang mỏi, đang cố giữ lại một chút phẩm giá trong đời sống đô thị hiện đại.
Với văn phong dung dị, cổ điển vừa phải, giàu tượng hình, tượng thanh, tượng khứu và cảm giác đời thường, “Những Phận Người Trong Phố Thị” là cuốn sách dành cho những ai quan tâm đến văn học đô thị Việt Nam, văn xuôi nhân văn, tản văn xã hội, truyện ký đời thực, y học nhân văn, thân phận người nghèo, tuổi già, khuyết tật, bệnh viện, gia đình tan vỡ và lòng trắc ẩn trong đời sống hiện đại. Đây không phải một cuốn sách chữa lành theo lối dễ dãi, cũng không phải một phóng sự xã hội khô cứng. Đây là một cuốn sách đi chậm, nhìn gần, để người đọc nhận ra rằng thành phố không chỉ có ánh đèn và cơ hội; thành phố còn có những căn phòng tối đến nỗi người ta phải nói khẽ mới nghe được mình đau.
Sau cùng, cuốn sách giữ lại một dư âm nhỏ mà bền: thành phố có thể làm con người mòn đi, nhưng chưa chắc đã làm phần người tắt hẳn.
| Author(s) | Minh Hưng | ||
| Cover Type (if the book was published) | Soft Copy | ||
| Number of Pages | 315 | ||
| Date Published | 7/5/2026 |
| Permanent link to this publication: https://biblio.vn/m/book/view/Những-phận-người-trong-phố-thị © biblio.vn |
|
Empty
|
New Books: |
Popular Books: |
Editor's Choice (Worldwide): |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2