Cầu thủ dự bị. Họ ngồi trên băng ghế dự bị trong khi mười một cầu thủ đang chiến đấu trên sân. Đối với cổ động viên, họ thường là những "người không nhìn thấy", nhưng bất kỳ huấn luyện viên nào cũng biết rằng: hiện đại bóng đá không phải là đội hình xuất phát mà là những người sẵn sàng ra sân và lật đổ cuộc chiến. Xây dựng đội hình dự bị là một nghệ thuật đòi hỏi sự tinh tế tâm lý, sự linh hoạt chiến thuật và kỹ năng làm việc với sự tự tôn. Trong bài viết này, chúng ta sẽ phân tích cách tạo ra "ban ghế mơ ước" và tại sao có khi những cầu thủ số 12, 13 và 14 lại quan trọng hơn những ngôi sao.
Còn vào những năm 1970, chỉ được phép thay một người trong một trận đấu. Vết thương của một lãnh đạo có thể chôn vùi tất cả hy vọng. Năm 1995, số lần thay đổi đã tăng lên ba. Sau đó, sau đại dịch COVID-19, FIFA đã tạm thời và sau đó là vĩnh viễn áp dụng năm lần thay đổi. Điều này đã thay đổi chiến lược một cách cơ bản. Bây giờ, huấn luyện viên có thể hoàn toàn thay đổi hàng công, ra sân những hậu vệ mới hoặc làm hai lần thay đổi trong những phút cuối cùng. "Ban ghế" trở nên dài hơn và vai trò của những cầu thủ dự bị trở nên quan trọng hơn.
Trong bóng đá hiện đại, thường có những cầu thủ ngồi trên băng ghế dự bị: thủ môn thứ hai (trong trường hợp chấn thương chính), hậu vệ toàn năng (có thể chơi cả phải và trái), tiền vệ hỗ trợ (dọn sạch khi mệt mỏi), tiền vệ tấn công sáng tạo (vạch phá phòng ngự), wing nhanh (cho những pha phản công), tiền đạo mạnh mẽ (cho những cú đánh đầu). Nhưng đội hình phụ thuộc vào kịch bản. Nếu đội bóng dẫn trước, cần những hậu vệ. Nếu thua, cần những cầu thủ tấn công.
Là cầu thủ dự bị là một thử thách tâm lý. Anh ấy tập luyện như mọi người, nhưng chỉ ra sân trong 15 phút, thậm chí không ra sân chút nào. Một số cầu thủ rơi vào trầm cảm, một số khác giận dữ và yêu cầu chuyển nhượng. Công việc của huấn luyện viên là duy trì micro-climate. Trong các câu lạc bộ hàng đầu, họ thực hành các cuộc trò chuyện cá nhân, giải thích vai trò ("anh sẽ ra sân ở phút 70, anh sẽ có sự tự do"), tạo ra sự cạnh tranh. Cũng quan trọng là động lực tài chính: phần thưởng cho những lần ra sân hiệu quả.
Việc thay người có thể là chiến lược (trong suốt trận đấu) và bắt buộc (vết thương). Việc thay người chiến lược có thể nhằm mục tiêu: làm mới cánh (hậu vệ cánh mệt mỏi), tăng cường áp lực (ra sân thêm một tiền đạo), điều chỉnh sơ đồ (từ 4-3-3 sang 3-5-2), kết thúc trận đấu (ra sân thêm một hậu vệ). Huấn luyện viên phải dự đoán sự phát triển của tình hình. Thỉnh thoảng việc thay người được chuẩn bị sẵn, thỉnh thoảng là sau khi đối thủ ghi bàn.
Những "super-sub" nổi tiếng đã đi vào lịch sử. David Fairclough ("Aston Villa") và Ole Gunnar Solskjaer ("Manchester United") nổi tiếng với việc ra sân và ghi những bàn thắng quyết định. Solskjaer đã xuất hiện trên sân trong trận chung kết Champions League 1999 và mang lại chiến thắng. Trong hiện đại: Olivier Giroud, thường xuyên ra sân cho đội tuyển Pháp, ghi được hat-trick. "Real Madrid" có một "chuyên gia" của riêng mình - Jose Callejon. Ở Nga, chúng ta nhớ đến Artem Dzyuba, người thường xuyên ra sân và ghi những bàn thắng quan trọng.
Trong các giải đấu với lịch trình chặt chẽ (World Cup, Euro), đội bóng có ban ghế sâu có lợi thế lớn. Nếu đội tuyển Pháp có Kamaraba, Tchouameni, Nkunku, trong khi đối thủ chỉ có những cầu thủ từ giải hạng hai, thì Pháp có thể "kết thúc" trận đấu trong 30 phút thêm. Do đó, việc hình thành đội hình dự bị là chỉ số của mức độ của giải quốc gia và công việc của các trường học.
Một cầu thủ ngôi sao bị để trên băng ghế dự bị là một cơn ác mộng. Quản lý phải giải thích cho anh ấy rằng anh ấy không phải "yếu" mà chỉ "cần ở vị trí khác". Thỉnh thoảng huấn luyện viên thông báo trước ai sẽ ra sân để tránh những tin đồn. Năm 2026, do sự phát triển của mạng xã hội, sự không hài lòng của những cầu thủ dự bị trở nên công khai, và các câu lạc bộ thậm chí còn thuê các chuyên gia tâm lý để làm việc với những người lãnh đạo không được ra sân.
Thủ môn dự bị là vai trò khó khăn nhất. Anh ấy gần như không bao giờ ra sân, nhưng phải sẵn sàng 100% về tinh thần và thể chất. Vết thương của thủ môn chính có thể xảy ra trong phút đầu tiên. Do đó, thủ môn dự bị phải tập luyện như thủ môn chính. Mối quan hệ tốt giữa các thủ môn là yếu tố quyết định thành công. Nhớ lại, trong trận chung kết World Cup 2014, thủ môn chính của Đức bị chấn thương và thủ môn dự bị ra sân và chơi "trên không".
Các huấn luyện viên có kinh nghiệm thường bao gồm 1-2 cầu thủ trẻ trong danh sách, thậm chí nếu họ chưa sẵn sàng chơi. Điều này có lợi cho sự phát triển của họ: họ thấy mức độ, quen thuộc với không khí, cảm thấy sự tin tưởng. Bảo giờ, có thể là cầu thủ trẻ đó ra sân và trở thành người hùng (như Mario Gotze trong trận chung kết World Cup 2014). Hình thành ban ghế từ sự kết hợp của kinh nghiệm và sự trẻ trung là công thức vàng.
Việc hình thành đội hình dự bị không kém phần quan trọng bằng việc xây dựng nền tảng. Huấn luyện viên nào không để ý đến ban ghế sẽ sớm hoặc muộn phải thua. Trong bóng đá hiện đại, tất cả 20 cầu thủ chơi trên sân và ba thủ môn phải sẵn sàng thay đổi hướng cuộc chiến. Bởi vì người chiến thắng không phải là người bắt đầu tốt hơn mà là người kết thúc mạnh mẽ hơn.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2