Con người nhìn lên các vì sao từ khi nâng cao đầu. Đầu tiên, họ thờ cúng chúng, sau đó đo lường, rồi bay. Nhưng giữa các giai đoạn này có nghệ thuật. Vũ trụ trong hội họa, văn học, âm nhạc — không phải chỉ là nền. Đây là nỗ lực hiểu biết về sự vô cùng, vị trí của mình trong đó, nỗi sợ và sự nể phục. Từ các thần thoại cổ đại đến "Dune", từ fresco đến các tác phẩm triển lãm — chúng ta nói về vũ trụ khi không đủ từ ngữ. Trong bài viết này — hành trình qua các con đường sao sáng của sự sáng tạo.
Đối với người Hy Lạp, vũ trụ không phải là khoảng trống mà là sự hài hòa. Platon và Aristoteles miêu tả các khung trăng trời, nhưng các nhà thơ cũng không thua kém. Hesiod trong "Theogony" kể về nguồn gốc của các vì sao. Các ngôi sao là sinh vật sống, các vị thần. Trong thời Trung Cổ, vũ trụ trở thành bầu trời tôn giáo: fresco với hình ảnh Chúa Giê-su trong mандорла, được các thiên thần và các hành tinh bao quanh. "Divina Commedia" của Dante là hành trình qua ba vương quốc, nơi vũ trụ là bản đồ của đạo đức. Trong nghệ thuật họa họa — fresco của Giotto, nơi bầu trời không còn là điều kiện mà là màu xanh với các ngôi sao vàng.
Kopernikus, Galileo — khoa học đã phá hủy hình ảnh cũ của thế giới, nhưng nghệ thuật không bị bỏ lại phía sau. Fresco "Disputa" của Raphael kết nối thế gian và vũ trụ. Attribosha trong "Sân vườn của những thú vui trần thế" với các phong cảnh vũ trụ lôi cuốn. ASTRONOMY enters painting: trên bức tranh "Astronomer" của Vermeer, con người học về bầu trời. Văn học: "Lost Paradise" của Milton — cuộc chiến của các thiên sứ vũ trụ, cosmology trong thơ. Phục Hưng đã chứng minh rằng vũ trụ có thể được con người hiểu biết, và nghệ thuật là đồng minh của nó.
Trong thế kỷ XVIII, vũ trụ trở thành đối tượng nghiên cứu khoa học. Nhưng các lãng mạn đã trở lại với bí ẩn của nó. Các bức tranh của Caspar David Friedrich — con người trên nền bầu trời sao, nhỏ bé và lạc lối. Attribosha có các cơn xoáy vũ trụ, tiền thân của abstraction. Goethe (cả nhà thơ và nhà khoa học) viết về màu sắc và ánh sáng. "Faust" cũng là vũ trụ: hành trình của linh hồn. Edgar Allan Poe trong "Eureka" cố gắng bao quát vũ trụ trong bài thơ. Vũ trụ trở thành biểu tượng của sự vô cùng mà trí tuệ không thể chạm tới, nhưng có thể cảm nhận.
Jules Verne đã gửi các nhân vật đến Mặt Trăng ("From the Earth to the Moon"), mặc dù không hoàn toàn khoa học nhưng rất thú vị. Wells trong "The First Men in the Moon" miêu tả các selenites. Đây là những hành trình văn học đầu tiên ảnh hưởng đến các nhà phát triển thực tế. Science fiction đã làm vũ trụ dễ dàng tiếp cận hơn cho trí tưởng tượng. Các loài người ngoài hành tinh, các tàu vũ trụ, các thế giới khác nhau xuất hiện. Loại này là cầu nối giữa khoa học và nghệ thuật.
Thời kỳ 1950-1970-х. Isaac Azimov với các robot và Đế chế Galactica; Arthur Clarke — tác giả của "Cosmic Odyssey 2001" (theo kịch bản của Kubrick). Ray Bradbury với "The Martian Chronicles", nơi vũ trụ là ẩn dụ của nостальгия con người. Ở Liên Xô - anh em Strugatsky: "Country of Blood-red Clouds", "It's Hard to Be a God", "Picnic on the Edge of the Road". Vũ trụ của họ không phải là sáng lấp lánh và anh hùng mà là lo lắng, đạo đức. Văn học về vũ trụ không còn chỉ là phiêu lưu, mà còn là triết học.
Mikalojus Chyurlenius viết các cycle âm nhạc: "Sinfonia của các vì sao", "Sinfonia của mặt trời". Vũ trụ của anh ta là âm nhạc, nhịp điệu. Trong những năm 1960, các họa sĩ vũ trụ của Liên Xô: Panfilov, Belloli. Vũ trụ như một Ideology, nhưng cũng như một Aesthetics. Ở phương Tây - surrealism: Dali vẽ "Galactic Swirls", các bức tranh nơi các nguyên tử và các hành tinh trộn lẫn. Trong những năm 1970 - "View of Earth from the Moon" (ảnh chụp), ảnh hưởng đến các phong cảnh. Cấu trúc "Cosmic Waste" ngày nay cũng là nghệ thuật.
Kinh tế đã mang lại hình ảnh của vũ trụ, trở thành mã văn hóa. "Cosmic Odyssey 2001" - chậm, thiền định, với âm nhạc cổ điển của Strauss và Ligeti. "Star Wars" - đã là science fiction, nhưng cũng là nghệ thuật. "Interstellar" - các hố đen, sự tương đối thời gian, các cơ quan. Trong âm nhạc - "The Planets" của Holst, "Cosmic Symphony" của Shchedrin, Pink Floyd với "The Dark Side of the Moon". Vũ trụ trong âm thanh là một vũ trụ riêng biệt.
Họa sĩ ngày nay sử dụng các bức ảnh vũ trụ, các hố, rác. Cấu trúc "Orbit" từ các mảnh vỡ vệ tinh. NFT-ART với các cảnh галактика. Mạng thần kinh tạo ra "vũ trụ trong phong cách Van Gogh". Vũ trụ trở nên bình thường, nhưng không ngừng là một bí ẩn. Nghệ thuật tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi: chúng ta đã quên điều gì ở đó? Chúng ta sẽ để lại điều gì sau mình?
Vũ trụ trong nghệ thuật và văn học là gương mà loài người nhìn thấy những nỗi sợ và hy vọng của mình. Từ thần thoại đến meme, từ bài thơ đến pixel. Chúng ta còn lâu mới nhìn vào các vì sao và tìm thấy mình trong đó.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2