Niềm vui không chỉ là cảm xúc. Không phải là «ha-ha» và «ura, thứ Sáu tuần». Đây là trạng thái sâu sắc của tâm hồn, không phụ thuộc vào hoàn cảnh. Bạn có thể mất tất cả - sức khỏe, tiền bạc, người thân - nhưng vẫn không mất đi niềm vui. Còn bạn có thể có biệt thự và du thuyền, nhưng bị cháy trong lòng. Vậy niềm vui như một trạng thái tinh thần là gì và nó khác biệt như thế nào với sự vui vẻ đơn thuần? Hãy cùng tìm hiểu.
Vui vẻ đến từ bên ngoài: thức ăn ngon, tình dục, chiến thắng trong xổ số. Nó nhanh chóng qua đi và để lại cơn khát được lặp lại. Niềm vui thì là nguồn nội tại. Đây là trạng thái sự đầy đủ và kết nối với thế giới, khi bạn không cần đến các kích thích. Bạn có thể vui vẻ khi ngồi trong một căn phòng trống. Niềm vui tinh thần không phụ thuộc vào sự kiện. Nó là nền tảng. Nó không thể mua, không thể cướp, không thể kiếm được. Nó chỉ có thể đạt được thông qua thực hành và sự nhận thức. Các nhà thông minh của mọi truyền thống nói: niềm vui là bản chất thực sự của chúng ta, chỉ rằng chúng ta đã quên nó.
Lý do là sự đồng nhất với trí óc và cơ thể. Chúng ta nghĩ: «Tôi là những suy nghĩ của tôi, những thành tựu của tôi, cơ thể tôi». Khi điều gì đó không suôn sẻ, chúng ta chịu đau khổ. Chúng ta luôn so sánh mình với người khác, ghen tị, sợ hãi. Chúng ta sống trong quá khứ (oán giận) hoặc trong tương lai (lo lắng). Niềm vui chìm trong tiếng ồn này. Mất niềm vui không phải là hình phạt mà là hậu quả của sự không chú ý. Chúng ta đã quên cách sống trong hiện tại. Chúng ta đã quên cách thấy cái đẹp trong đơn giản: trong ánh hoàng hôn, trong nụ cười của trẻ em, trong tiếng im lặng.
Trong Kitô giáo, niềm vui là kết quả của Thánh Thần. Áp tôn Paul nói: «Luôn vui vẻ». Dù trong sự bức bách. Niềm vui này không phải là niềm vui, mà là sự tự tin rằng Thiên Chúa gần kề, rằng mọi thứ đều tốt đẹp. Trong Phật giáo, niềm vui (mudita) là việc vui mừng vì thành công của người khác, việc biết hạnh phúc vì niềm vui của người khác. Trong Hồi giáo Sufi (Hồi giáo thiêng liêng), niềm vui là kết quả của sự tan chảy của ego vào Đấng Thần Thánh. Trong Hindu giáo, niềm vui (ananda) là bản chất của Brahman. Tất cả các tôn giáo đều đồng nhất: niềm vui không phải là điều ngẫu nhiên mà là con đường. Nó có thể và cần được đào tạo.
Bước đầu tiên là thực hành sự biết ơn. Mỗi tối ghi lại ba điều bạn cảm ơn hôm nay. Dù ngày hôm đó khó khăn, bạn vẫn có thể cảm ơn vì sống, vì ánh nắng mặt trời, vì ai đó cười. Bước thứ hai là thiền định. Quan sát hơi thở làm dịu trí óc, loại bỏ tiếng ồn, và niềm vui xuất hiện tự nhiên. Bước thứ ba là việc làm từ thiện. Bằng cách giúp đỡ người khác, chúng ta rời khỏi sự egocentric và bắt đầu cảm thấy sự nhất thể. Bước thứ tư là sự tha thứ. Oán giận cản trở niềm vui. Tha thứ kẻ oán giận - không phải vì họ, mà vì chính mình.
Niềm vui tinh thần không phủ nhận sự đau khổ. Bạn có thể cảm thấy đau khổ và vẫn vui vẻ. Ví dụ, người có chẩn đoán nghiêm trọng có thể vui vẻ mỗi ngày, trân trọng những khoảnh khắc với gia đình. Anh ta không phủ nhận sự đau khổ, nhưng không để nó lấp đầy toàn bộ không gian tâm hồn. Điều này không phải là masochism mà là sự trưởng thành. Trong khi đó, người tìm kiếm chỉ sự vui vẻ sẽ rơi vào tuyệt vọng khi có đau khổ nhỏ. Niềm vui như một trạng thái tinh thần là khả năng giữ sự đau khổ nhưng không để nó trở thành tất cả.
Các kẻ thù chính là sự thương cảm bản thân («tại sao tôi lại bị điều này?»), cảm giác có tội («tôi không xứng đáng được niềm vui»), ghen tị, kiêu ngạo, sợ hãi. Ngoài ra, còn có sự cản trở từ sự hoàn hảo: chúng ta để lại niềm vui cho sau này («với khi tôi mua căn hộ, thì…»). Nhưng sau này永远不会到来. Một cái bẫy khác là chạy trốn sự cô đơn. Người ta sợ phải ở một mình vì đó là khoảng trống. Nhưng khoảng trống đó là bắt đầu. Tĩnh lặng trong lòng là điều kiện để xuất hiện niềm vui chân chính.
Trạng thái niềm vui là dòng chảy khi bạn quên đi thời gian. Sáng tạo (viết thơ, vẽ, chơi guitar) thường gây ra trạng thái như vậy. Nhưng sáng tạo có thể là sự chạy trốn. Điều quan trọng là không lẫn lộn: niềm vui từ kết quả (phản hồi) là sự vui vẻ. Niềm vui từ quá trình là trạng thái tinh thần khi bạn một với điều bạn đang làm. Sáng tạo không phải để bán mà vì nó là cách để là chính mình. Khi đó, kết quả sẽ có, nhưng không phải là điều quan trọng nhất.
Niềm vui không thể tách rời với tình yêu (không phải là tình yêu say đắm, mà là tình yêu không điều kiện). Ở đâu có tình yêu, ở đó có niềm vui. Với lòng nhân ái: người vui vẻ không thể là người tàn bạo. Với sự thông thái: niềm vui giúp thấy điều gì đó từ góc nhìn xa, không dramatize. Với sự hiến dâng: người vui vẻ dễ dàng chia sẻ. Với sự kiên nhẫn: niềm vui cho phép chờ đợi mà không có sự giận dữ. Đây là gói đức tính: phát triển một, bạn sẽ nâng đỡ các đức tính khác.
Niềm vui như một trạng thái tinh thần không phải là đôi mắt hồng. Đây là cái nhìn trong sáng về thế giới, đồng thời cả đẹp và bi ai. Đây là sự sẵn sàng chấp nhận cuộc sống một cách toàn diện, không đòi hỏi nó phải dễ chịu. Đạt được loại niềm vui này không dễ dàng. Nhưng có thể. Bắt đầu từ nhỏ: ngay bây giờ, khi đọc những dòng này, hít thở, và cười. Không có lý do. Đó là bước đầu tiên.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2