Ngày hôm qua cô ấy giữ lấy ngón tay của bạn. Hôm nay cô ấy cầm điện thoại trong tay. Ngày mai cô ấy sẽ giữ bằng cấp của mình. Niềm vui của một người cha khi con gái lớn lên là cảm giác không thể miêu tả bằng lời. Đó là niềm tự hào, trộn lẫn với nỗi buồn. Đó là nỗi sợ rằng cô ấy sẽ bị tổn thương và niềm tin rằng cô ấy sẽ vượt qua. Đó là mong muốn chậm lại thời gian và sự không chờ đợi thấy cô ấy trở thành ai. Chúng tôi kể về những giai đoạn khác nhau của con gái và cách các bố trải qua niềm vui này.
Khi con gái được sinh ra, nhiều người cha cảm thấy lúng túng. Em bé nhỏ bé, khóc, không rõ cần gì. Nhưng sau một tháng — bạn đã biết cách băng bó, thay tã lót, dỗ dành. Nụ cười của con gái là phần thưởng tốt nhất. Bạn bắt đầu hiểu: em bé này là trái tim của bạn, bây giờ nó đi riêng.
Trong một năm, cô ấy nói «ba» (thỉnh thoảng lẫn lộn với «mẹ»). Bạn tan chảy. Bạn sẵn sàng chạy đến bất kỳ tiếng khóc nào. Bạn chụp ảnh mỗi lần cô ấy hắt xì, gửi ảnh cho bạn bè. Điều này không xấu — đó là tình yêu.
Nhiều người cha sợ rằng mình sẽ làm rơi, không thể đối phó. Nhưng con gái không yếu đuối — cô ấy tin tưởng bạn. Và sự tin tưởng này làm bạn bay bổng.
Ở độ 3 tuổi, con gái mang về một bông cúc từ ngoài đường, đã bị xé rách nhưng cô ấy trao với một khuôn mặt nghiêm nghị. Bạn đặt nó vào ly và không vứt đi trong một tuần. Ở độ 5 tuổi, cô ấy vẽ «cha với trái tim lớn». Bạn treo bức vẽ lên tủ lạnh và không rời đi. Ở độ 7 tuổi, cô ấy viết trong bài văn trường: «Cha của tôi mạnh mẽ nhất, anh có thể mở bất kỳ lon nào». Bạn đọc lại, cười.
Bạn dạy cô ấy đạp xe đạp, bắt bóng, đóng đinh. Cô ấy không luôn lắng nghe, có khi khóc, nhưng sau đó lại chạy đến bạn. Bạn là siêu anh hùng đối với cô ấy.
Niềm vui là thấy cô ấy lớn lên. Cách chân cô ấy ngày càng dài, cách cô ấy học thuộc bài thơ, cách cô ấy bảo vệ chú chó trên đường phố. Bạn tự hào với mỗi kỹ năng mới.
Ở độ 11-13 tuổi, con gái bắt đầu rời xa. Cô ấy đóng cửa phòng, trả lời một cách đơn giản, thở dài. Bạn nghĩ: «Tôi không còn cần thiết với cô ấy nữa». Điều này rất đau. Nhưng đó là một giai đoạn. Cô ấy kiểm tra ranh giới, học cách độc lập. Sau tường gai, cô ấy vẫn yêu bạn.
Niềm vui ở độ tuổi này là những khoảnh khắc thẳng thắn hiếm hoi. Khi cô ấy ngồi bên cạnh và nói: «Ba, có thể hỏi không?». Hoặc khi bạn chở cô ấy đến trường và cô ấy không ra khỏi xe cho đến khi kể xong câu chuyện. Hoặc khi bạn vô tình thấy cô ấy cười khi nhìn vào ảnh của bạn trong điện thoại.
Bạn học cách tôn trọng không gian riêng của cô ấy, không can thiệp với lời khuyên nếu không được yêu cầu. Bạn trải qua những lần yêu đầu tiên, những lần thất vọng của cô ấy. Bạn sẵn sàng trừng phạt bất kỳ cậu bé nào nhưng hiểu rằng đó là con đường của cô ấy.
Ở độ 16-18 tuổi, con gái gần như đã trở thành người lớn. Cô ấy có những kế hoạch, ước mơ, có thể là người yêu trẻ. Bạn đã không còn là «cha» mà là «baula», «bà» hoặc «ông tổ». Cô ấy hỏi ý kiến bạn về việc chọn trường đại học, công việc, thậm chí là về người yêu. Bạn cảm thấy được tôn trọng.
Niềm vui là thấy cô ấy thông minh, hài hước, quyết tâm. Cách cô ấy đối phó với khó khăn mà không cần sự giúp đỡ của bạn (mặc dù bạn vẫn giúp đỡ). Cách cô ấy giống bạn — những cử chỉ, cách nói chuyện.
Bạn bắt đầu để cô ấy đi. Lễ tốt nghiệp, khóa học đầu tiên, công việc đầu tiên. Mỗi bước đi là sự đau khổ và tự hào.
Bạn mua cho cô ấy món quà đầu tiên (không phải là máy tính bảng mà là đôi nhẫn hoặc đồng hồ). Cô ấy đeo chúng và bạn cảm thấy ấm áp trong lòng.
Sau 20 tuổi, con gái trở thành bạn của bạn. Bạn có thể uống cà phê cùng nhau, thảo luận tin tức, phàn nàn về cuộc sống. Cô ấy đưa ra lời khuyên về phong cách, kỹ thuật, điều trị. Cô ấy chăm sóc bạn khi bạn bệnh. Bạn tự hào về thành công của cô ấy trong công việc, ngôi nhà của cô ấy, con cái của cô ấy (cháu chắt của bạn).
Niềm vui là những kỷ niệm chung. Du lịch, câu cá, phim ảnh. Đó là tiếng cười của cô ấy trong điện thoại khi bạn gọi chỉ để nói chuyện. Đó là câu nói của cô ấy: «Ba, anh là người tốt nhất của tôi».
Bạn hiểu rằng tất cả những đêm không ngủ, những nỗi lo lắng, những khoản tiền đã tiêu vứt đi không phải là vô ích. Cô ấy đã lớn lên thành một con người xứng đáng. Và bạn đã đóng góp một phần vào điều đó.
Niềm vui là khi con gái ôm bạn khi gặp nhau. Khi cô ấy chia sẻ bí mật. Khi cô ấy nói «tôi yêu anh». Đó là khi cô ấy gửi ảnh về con mèo nằm trên bài làm của cô ấy. Đó là khi cô ấy bảo vệ bạn trước người thân («cha của tôi tốt nhất tất cả»). Đó là khi cô ấy chăm sóc bạn khi bạn bệnh. Đó là khi bạn cùng nhau xem ảnh cũ và cười.
Niềm vui là biết rằng con gái của bạn sẽ ổn. Bạn đã cho cô ấy gốc rễ và cánh bay.
Trong năm 2026, các bố tham gia tích cực vào việc nuôi dưỡng con gái: chở đi học thêm, giúp với bài tập, chia sẻ thời gian nghỉ hưu. Điều này không phải là «công việc của phụ nữ». Đó là niềm vui.
Không phải tất cả các bố đều có mối quan hệ tốt với con gái. Có xung đột, ly hôn, sự oán giận. Có thể con gái không muốn giao tiếp. Đừng nản lòng. Bắt đầu từ nhỏ: viết một lá thư (bằng giấy). Hãy xin lỗi nếu có điều gì đó cần xin lỗi. Nói về tình yêu. Đừng chờ đợi câu trả lời nhanh chóng.
Ung dung quyền của cô ấy đối với sự giận dữ. Nếu cô ấy không sẵn sàng, đừng can thiệp. Tiếp tục gửi những dấu hiệu: chúc mừng sinh nhật, giúp đỡ tài chính, đề xuất gặp nhau sau một năm.
Liên hệ với chuyên gia tâm lý gia đình. Cùng nhau nếu cô ấy đồng ý. Hoặc một mình. Xử lý vết thương của bạn.
Niềm vui có thể xảy ra, ngay cả khi bây giờ bạn cảm thấy đau khổ.
Nuôi dưỡng con gái là dự án dài nhất trong cuộc sống của một người cha. Nó kéo dài mãi mãi. Mỗi ngày là một trang mới. Cả vui, buồn, sợ, đẹp. Nhưng quan trọng nhất là bạn viết nó cùng nhau. Và điều đó vô giá.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2