Ngày Thánh Thần - lễ hội thường bị bỏ qua sau Lễ Phục Sinh. Nhưng đừng để vậy. Ngày lễ này được dành riêng cho Thánh Thần - Lời thứ ba của Ba Ngôi. Trong lịch sử Kitô giáo, ngày lễ này xuất hiện sau Lễ Phục Sinh nhưng lại trở thành một mốc quan trọng. Hãy cùng tìm hiểu cách Ngày Thánh Thần trở thành một lễ hội riêng, những thay đổi qua các thế kỷ và tại sao nó lại quan trọng ngày nay.
Trong những thế kỷ đầu tiên, Kitô hữu không tách riêng Ngày Thánh Thần. Lễ Phục Sinh (Ngày Phục Sinh) được lễ hội hóa như một lễ hội duy nhất về sự xuất hiện của Thánh Thần. Trong ngày này, họ tôn vinh cả Ba Ngôi và Thánh Thần. Không có sự phân biệt. Nhưng với sự phát triển của thần học, đã xuất hiện nhu cầu nhấn mạnh vai trò của Thánh Thần. Bởi vì trong Sách tín ngưỡng có nói: «Tôi tin Thánh Thần, Chúa Sáng Sinh». Nhưng không có lễ hội riêng.
Trong thế kỷ IV sau những cuộc tranh luận về Ba Ngôi (giáo phái Arian) giáo hội đã củng cố giáo lý. Và truyền thống đã xuất hiện để lễ hội hóa Thánh Thần vào ngày hôm sau của Lễ Phục Sinh.
Trong thời kỳ hoàng đế Justinian I (thế kỷ VI) ở Đế quốc Byzantine, họ đã thiết lập lễ hội Ngày Thánh Thần vào ngày hôm sau của Lễ Phục Sinh. Điều này được xác lập pháp lý. Đồng thời, đã xuất hiện các lời cầu nguyện và bài hát đặc biệt cho ngày này. Các nhà thần học giải thích: Lễ Phục Sinh là sự nhắc nhở về sự kiện (sự xuất hiện của Thánh Thần). Ngày Thánh Thần là việc tôn vinh Lời (Thánh Thần).
Việc phân biệt này đã giúp tránh khỏi sự nhầm lẫn trong tâm trí của người tin.
Trong giáo hội phương Tây, Ngày Thánh Thần (thứ hai sau Lễ Phục Sinh) không bắt buộc. Nơi này họ tổ chức, nơi đó không. Trong giáo hội phương Đông (Kitô giáo Chính Thống), lễ hội đã được xác lập. Ở Nga, nó được coi là «tiếp tục Lễ Phục Sinh». Các nhà thờ trang trí bằng cây thông, cử hành lễ. Trong dân gian, Ngày Thánh Thần được gọi là «tên đất» - đất không thể bị xáo trộn (gieo cấy, đào bới). Người ta tin rằng đất đang mang thai mùa màng.
Đây là tiếng vang của nền văn minh cổ đại nhưng nó đã tồn tại qua các thế kỷ.
Phật giáo từ chối việc tôn thờ các vị thánh, nhưng họ để lại Lễ Phục Sinh và Ngày Thánh Thần? Trong Kitô giáo Luther (Pfingstmontag), Ngày Thánh Thần là ngày nghỉ chính thức ở Đức, Thụy Sĩ. Ở Anh (Kitô giáo Anh), Whit Monday được tổ chức đến năm 1971, sau đó được thay thế bằng Spring Bank Holiday. Ở Nga sau cuộc Cách mạng, lễ hội bị cấm, truyền thống bị gián đoạn. Nó đã được hồi sinh vào những năm 1990.
Trong Nga hiện đại, Ngày Thánh Thần không phải là ngày nghỉ, nhưng nhiều người tin rằng họ nên đến nhà thờ.
Trong Kitô giáo Chính Thống, nó được coi là lễ hội lớn (không phải lễ hội mười hai ngày nhưng là lễ hội lớn). Lễ phục của các linh mục là xanh. Đọc lời cầu nguyện «Vua Trời». Trong dân gian, vẫn còn truyền thống không làm việc trên đất (nhất là ở nông thôn). Ở một số vùng, họ tổ chức nghi lễ «kumlenie» (các cô gái hôn nhau qua vòng hoa thông).
Điều quan trọng: Ngày Thánh Thần không phải là «một loại thứ hai» của Lễ Phục Sinh. Đây là lễ hội độc lập. Thánh Thần không phải là một lực lượng抽象, mà là một Lời. Anh là Người Uyên ủi, Người Hướng dẫn, Người Sáng Sinh. Trong ngày Thánh Thần, người tin cầu nguyện cho những ân điển của sự thông minh, sự khiêm tốn, sự yêu thương. Họ nhớ lại rằng Chúa luôn bên cạnh, trong mỗi cơn thở.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2