Trong sa mạc Sahara vô cùng rộng lớn, nơi ánh nắng cháy bỏng mọi thứ sống, có một cây mang lại sự sống. Nó được gọi là «bánh mì sa mạc», «vàng oải quan» và «mẹ của tất cả các loại quả». Đó là cây đước. Đối với các dân tộc Maghrib và toàn Bắc Phi, đước không chỉ là thực phẩm. Nó là biểu tượng của sự kiên cường, sự sung túc và sự hiện hữu. Không thể tưởng tượng một bữa ăn, một lễ hội, một hành động hiếu khách nào mà không có đước. Các nền văn minh đã phát triển xung quanh những quả ngọt này, và ngày nay, văn hóa trồng trọt, bảo quản và chế biến chúng vẫn là một trong những bằng chứng sống động và rực rỡ nhất về mối liên kết giữa con người và đất đai.
Cây đước là một loài cây rất kiên cường. Nó có thể mọc trên đất muối, chịu được nhiệt độ lên đến 50 độ C và chỉ cần một lượng nước nhỏ. Nhưng để có được một vụ thu hoạch tốt, cần nhiều ánh nắng, nhiệt độ và kiên nhẫn. Các quả đầu tiên chỉ xuất hiện sau 4-5 năm sau khi trồng, và cây đước đạt đến độ trưởng thành vào 10-15 năm. Nó sống đến 100-150 năm, và trong suốt thời gian đó, có thể cho đến 100-150 kg quả đước mỗi năm.
Trong các nước Maghrib - Maroc, Algeria, Tunisia, Libya - cây đước mọc trong các oải quan, nơi nước ngầm trồi lên bề mặt hoặc được dẫn vào bằng hệ thống tưới tiêu phức tạp. Những oải quan này là những vườn Thiên đường giữa sa mạc. Những người nông dân, qua nhiều thế hệ chăm sóc cây đước, biết từng cây một. Họ thụ phấn thủ công - cắt bỏ các bông đực và mang chúng lên các bông cái. Đây là công việc vất vả, đòi hỏi kiến thức và kỹ năng, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Thu hoạch đước luôn là một lễ hội. Nó bắt đầu vào cuối mùa hè và có thể kéo dài vài tháng, tùy thuộc vào loại và khu vực. Các quả được thu hoạch thủ công, leo lên cây, những cây có thể cao đến 20-30 mét. Đây là công việc nguy hiểm, đòi hỏi sự khéo léo và dũng cảm. Nhưng nó cũng là công việc danh dự. Trong một số làng, thu hoạch đước đi kèm với những bài hát, điệu múa và những món ăn ngon. Đây là thời gian khi cộng đồng tập trung lại để chia sẻ niềm vui từ vụ thu hoạch.
Các quả đước được thu hoạch qua nhiều giai đoạn vì quả không chín đồng thời. Trước tiên, thu hoạch các loại sớm nhất, sau đó là các loại chính, và cuối cùng là các loại muộn, thường được sử dụng để bảo quản lâu dài. Mỗi giai đoạn đòi hỏi sự tiếp cận và sự chú ý đặc biệt. Trong một số khu vực, các quả đước được sấy trực tiếp trên cây, buộc các chùm quả bằng một mạng đặc biệt để tránh bị chim ăn.
Ở Bắc Phi, có hàng trăm loại đước, và mỗi loại đều có tên, vị và mục đích riêng. Những loại nổi tiếng và đắt đỏ nhất là «mеджül» (gốc từ Maroc), «dеглет-нур» (từ Algeria và Tunisia), «халлауи», «хадрави», «захиди». «Меджуль» được gọi là «vua của đước» vì kích thước lớn, vị ngọt như mật và cấu trúc mềm, gần như tan chảy. «Деглет-нур» - «ngón tay ánh sáng» - khô hơn và ít ngọt hơn, thường được sử dụng để nấu ăn và làm bánh.
Giá của đước thay đổi mạnh mẽ tùy thuộc vào loại, kích thước và chất lượng. Những quả tốt nhất có thể lên đến 20-30 đô la mỗi kg, nhưng cũng có những loại dễ dàng hơn, là cơ sở của chế độ ăn hàng ngày. Trong mỗi gia đình đều có những sở thích riêng, và việc chọn đước là một nghệ thuật, trong đó cả người lớn và trẻ em đều tham gia.
Đước là một sản phẩm duy nhất có thể bảo quản rất lâu mà không cần điều kiện đặc biệt. Vị ngọt tự nhiên và độ ẩm thấp của chúng làm cho chúng có khả năng kháng mốc và vi khuẩn. Trong thời cổ đại, đước là nguồn糖 và năng lượng chính cho những người đi ngựa đà, những người mang chúng theo trong những chuyến đi dài. Chúng có thể nằm trong túi hàng tháng mà không mất đi các tính chất của chúng.
Các phương pháp bảo quản truyền thống bao gồm ép đước thành những khối cứng, trộn với bột hoặc hạt, và bảo quản trong các bình gốm, được bảo vệ khỏi độ ẩm và ánh nắng. Trong một số khu vực, đước thậm chí được chôn trong cát, nơi chúng được bảo quản cho đến mùa sau. Các công nghệ hiện đại cho phép bảo quản đước trong tủ lạnh và tủ đông, nhưng nhiều người vẫn ưa thích các phương pháp truyền thống, được cho là giữ được hương vị và mùi thơm tốt hơn.
Đước ở Bắc Phi được ăn dưới mọi hình thức: tươi, khô, sấy, ngâm. Chúng được phục vụ với trà, thêm vào salad, các món ăn từ thịt và cá, sử dụng trong làm bánh và các sản phẩm bánh kẹo. Pate đước (gọi là «аджва») là cơ sở cho nhiều loại甜点, như mamnul (bánh với nhân đước) hoặc nhiều loại halva khác nhau.
Đặc biệt, sirup từ đước, được nấu từ các quả chọn lọc, được sử dụng thay cho đường, thêm vào các món dessert, rưới lên bánh và bánh quy. Ở Maroc, trà từ đước rất phổ biến - trà với lá mentha và các mảnh đước, được uống vào bất kỳ thời gian nào trong ngày. Đước cũng được thêm vào tajine - món casserole từ thịt và rau, nơi chúng mang lại hương vị ngọt ngào và cay. Sự kết hợp giữa thịt và đước là một lớp cake của ẩm thực Maghrib, có nguồn gốc từ thời Trung Cổ.
Đước đóng vai trò quan trọng trong các hoạt động văn hóa và tôn giáo của Maghrib. Trong thời gian Ramadan, đước là thứ đầu tiên được ăn sau khi mặt trời lặn. Được cho rằng Prophet Muhammad đã ăn đước và nước, và truyền thống này vẫn được duy trì cho đến ngày nay. Trong các lễ cưới và các lễ hội khác, đước được phục vụ với số lượng lớn, tượng trưng cho sự phong phú, giàu có và phước lành.
Đước cũng được sử dụng trong y học dân gian. Được cho rằng chúng giúp điều trị thiếu máu, mệt mỏi, cải thiện tiêu hóa và tăng cường hệ miễn dịch. Người ta ăn chúng để hồi phục sức khỏe sau bệnh tật, cũng như để duy trì sức khỏe trong khí hậu nóng bức. Các nghiên cứu xác nhận rằng đước chứa nhiều vitamin, khoáng chất và chất chống oxy hóa, làm cho chúng không chỉ ngon mà còn có lợi cho sức khỏe.
Mặc dù có từ cổ đại, văn hóa trồng trọt đước ở Bắc Phi đối mặt với những thách thức mới. Thay đổi khí hậu, hạn hán và thiếu nước đe dọa các oải quan truyền thống. Thế hệ trẻ ngày càng thường xuyên chuyển đến các thành phố, và kiến thức truyền thống có thể bị mất mát. Tuy nhiên, sự quan tâm đến nông nghiệp hữu cơ, phát triển bền vững và phục hồi các hệ sinh thái oải quan đang tăng lên. Các quốc gia và tổ chức quốc tế đầu tư vào các dự án tưới tiêu và đào tạo nông dân.
Truyền thống, với lịch sử hàng ngàn năm, vẫn tiếp tục sống. Tại Maroc, Algeria và Tunisia, hàng năm đều tổ chức các lễ hội đước, nơi bạn có thể thử hàng trăm loại, xem cách thu hoạch, và tìm hiểu về các phương pháp chế biến cổ đại. Những lễ hội này thu hút du khách, học giả và những người yêu thích, và giúp bảo vệ tài sản văn hóa của khu vực.
Đước không chỉ là một loại quả. Nó là biểu tượng của sự sống, sự kiên cường và sự thông thái của các dân tộc Bắc Phi. Văn hóa trồng trọt, bảo quản và chế biến đước là câu chuyện về cách con người học cách sống trong hòa hợp với sa mạc, cách họ biến thiên nhiên khắc nghiệt thành đồng minh và cách họ tạo ra từ một quả đơn giản một vũ trụ vị giác và ý nghĩa. Và khi những cây đước vẫn mọc trong các oải quan, khi các bà nội trợ truyền lại cho con gái mình những bí quyết làm bánh đước, khi các ông đàn ông mang về những hộp đước tươi, văn hóa này sẽ tiếp tục sống, nhắc nhở chúng ta về chu kỳ vĩnh cửu của công việc, lễ hội và sự sung túc của đất đai.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2