Khi chúng ta nói đến từ «Viên», trong trí tưởng tượng của chúng ta xuất hiện những lâu đài lộng lẫy của Habsburg, những valse của Straus và当然, mùi hương cà phê mới nấu lan tỏa khắp các phòng cà phê cổ kính. Cà phê Viên không chỉ là một nơi phục vụ đồ uống thức dậy. Đó là một vũ trụ, một nghi lễ, một lối sống và tư duy đặc biệt, đã hình thành không chỉ diện mạo ẩm thực mà còn diện mạo trí tuệ của châu Âu trong nhiều thế kỷ. Không phải ngẫu nhiên mà vào năm 2011, UNESCO đã công nhận văn hóa cà phê Viên là một phần của di sản văn hóa phi vật thể, công nhận nó là một hiện tượng độc đáo không có đối thủ trên thế giới.
Sinh ra của cà phê Viên được bao bọc bởi những truyền thuyết và có nguồn gốc từ những sự kiện kịch tính vào cuối thế kỷ XVII. Năm 1683, sau cuộc vây hãm Viên không thành của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ, tại trại của quân Osman còn lại những bao hạt giống lạ. Theo một trong những version, người dịch波兰 Юри Фрэнц Kulczycki, rất quen thuộc với các phong tục của người Thổ, đã lấy những hạt giống này và vào năm 1685 đã mở quán cà phê đầu tiên trong thành phố. Theo một version khác, người tiên phong là người gián điệp Armenia Deodato, người được giao nhiệm vụ nấu cà phê cho chính triều đại Habsburg. Dù thế nào đi nữa, chính từ những chiến lợi phẩm đã quên đi này mà truyền thống, định mệnh sẽ chinh phục thế giới, đã ra đời.
Các quán cà phê đầu tiên rất khiêm tốn, thường là những quán dưới tầng. Tuy nhiên, vào thế kỷ XVIII, chúng đã trở thành một phần không thể thiếu của cảnh quan thành phố. Năm 1720, quán cà phê «Kramer» tại quảng trường Graben đã trở thành quán đầu tiên phục vụ báo cho khách hàng — việc này đã vĩnh viễn gắn kết vai trò của quán cà phê là trung tâm thông tin[reference:6]. Trong thế kỷ XIX, mặc dù gặp phải những cú sốc kinh tế liên quan đến các cuộc chiến Napoleon và thuế cao đối với hạt cà phê, các quán vẫn sống sót và trở thành một phần không thể thiếu của bản sắc Viên. Chúng đã trở thành những nơi mà không chỉ uống cà phê mà còn dành thời gian đọc sách, viết letter và trò chuyện.
Điều gì làm cho quán cà phê Viên trở thành quán cà phê Viên? Đó không phải chỉ là menu. Đó là một không gian đặc biệt, bao gồm những chi tiết nhỏ nhất nhưng được tuân thủ chặt chẽ. Khi bước vào một quán cà phê Viên truyền thống, bạn sẽ ngay lập tức nhận ra nó qua những dấu hiệu đặc trưng:
Và当然, các chi tiết nội thất theo phong cách historical: phào chỉ, đèn chùm thủy tinh và màn che nặng, mang người dùng trở lại thời kỳ cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX.
Giá trị thực sự của quán cà phê Viên, tuy nhiên, không phải ở nội thất mà là vai trò mà nó đã chơi trong cuộc sống văn hóa. Nhà văn Áo Stefan Zweig gọi quán cà phê Viên là «cơ quan đặc biệt, không thể so sánh với bất kỳ thứ gì khác trên thế giới». Ở đây, sau tách cà phê, lịch sử của văn học, chính trị và nghệ thuật đã được hoàn thành. Cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX, quán cà phê trở thành trụ sở của các nhóm văn học. Quán cà phê «Gruner» (đã không còn tồn tại đến ngày nay) là nơi yêu thích của nhóm «Young Vienna», nơi có Hugo von Hofmannsthal, Arthur Schnitzler và Karl Kraus.
Các quán cà phê đã viết cả những cuốn sách. Ở đây, họ gặp nhau để thảo luận tin tức mới nhất, chơi cờ vua hoặc đơn giản là ở một mình trong midst của mọi người. Công thức paradox này - «độc thân trong công ty» - đã trở thành cốt lõi của văn hóa cà phê Viên. Ở đây, có một không khí đặc biệt, nơi thời gian và không gian được tiêu thụ, và chỉ có cà phê được tính. Đây là nơi mà những ý tưởng đã nở ra và sau này đã lật đổ thế giới: từ phân tích tâm lý của Sigmund Freud đến những bức tranh vẽ của Gustav Klimt và Egon Schiele.
Trong xã hội học hiện đại có khái niệm «vị trí thứ ba» - không gian không phải là nhà, cũng không phải là nơi làm việc, nhưng lại đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống xã hội. Quán cà phê Viên đã trở thành «vị trí thứ ba» hoàn hảo từ lâu trước khi từ này được giới thiệu. Nó đã kết nối những người từ các ngành nghề và tầng lớp khác nhau: nhà văn, họa sĩ, kiến trúc sư, nhạc sĩ, chính trị gia, nhà khoa học. Ở đây, bạn có thể ngồi hàng giờ thảo luận triết học, tranh luận, viết hoặc đơn giản là quan sát cuộc sống mà không sợ bị phán xét vì ngồi quá lâu tại một bàn.
Tính dân chủ và khả năng tiếp cận này đã làm cho quán cà phê trở thành một hiện tượng xã hội đặc biệt. Đến năm 1856, phụ nữ đã được phép vào quán cà phê, điều này đã trở thành một bước quan trọng trong sự giải phóng và mở rộng không gian công cộng. Hiện nay ở Viên có hơn 1100 quán cà phê các loại, gần 1000 quán cà phê espresso và khoảng 200 quán cà phê bánh kẹo. Chúng tiếp tục trở thành những chứng nhân sống và bảo vệ truyền thống này.
Vào tháng 10 năm 2011, đề xuất của Áo về việc công nhận văn hóa cà phê Viên là một phần của di sản văn hóa phi vật thể đã được UNESCO phê duyệt. Sự công nhận này đã trở thành một bước quan trọng không chỉ để bảo vệ mà còn để phổ biến hiện tượng độc đáo này. Trong quyết định của UNESCO, nhấn mạnh rằng các yếu tố đặc trưng của quán cà phê Viên không chỉ là các chi tiết nội thất theo phong cách historical mà còn là không gian - nơi thời gian và không gian được tiêu thụ, và chỉ có cà phê được tính.
Từ năm 2011, văn hóa cà phê Viên chính thức được UNESCO bảo vệ cùng với các truyền thống Áo khác như văn hóa quán rượu vang «heuriger». Năm 2024, các quầy bán xúc xích nổi tiếng của Viên cũng đã gia nhập danh sách này, xác nhận rằng văn hóa ẩm thực của Viên không chỉ là thức ăn hoặc đồ uống mà còn là nơi gặp gỡ, nơi kết nối niềm vui cuộc sống và văn hóa.
Hiện nay, cùng với các quán cà phê truyền thống, ở Viên đã phát triển mạnh các quán mới của «làn sóng mới» - các quán cà phê chuyên nghiệp tập trung vào sản phẩm chính, nguồn gốc của hạt và nghệ thuật rang. Tuy nhiên, điều này không mâu thuẫn mà còn bổ sung cho truyền thống cũ. Các quán cà phê truyền thống tiếp tục tồn tại, duy trì không gian và nghi lễ của mình cho những người tìm kiếm không chỉ cà phê mà còn là một trạng thái tinh thần đặc biệt.
Có và có «Câu lạc bộ chủ quán cà phê Viên», được thành lập vào năm 1956, kết nối cả các quán truyền thống và các quán hiện đại[reference:35]. Câu lạc bộ làm việc để thúc đẩy các dự án văn hóa, tổ chức các chương trình đào tạo và tham quan chung để bảo vệ và truyền đạt kiến thức về văn hóa cà phê cho thế hệ mới.
Quán cà phê Viên không chỉ là nơi phục vụ cà phê. Đó là một sinh vật sống, người bảo vệ lịch sử và chứng nhân của những thay đổi văn hóa. Đó là không gian mà nghệ thuật, văn học, chính trị và cuộc sống hàng ngày gặp nhau. Sự công nhận của UNESCO chỉ là một sự xác nhận form thức mà cư dân Viên đã biết từ lâu: quán cà phê là linh hồn của thành phố. Và khi tiếng vang của que khuấy cà phê vang lên và các tờ báo mới nhất nằm trên bàn marble, truyền thống này sẽ tiếp tục sống, thở và cảm hứng cho thế hệ mới.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2