Đẹp của bóng đá không phải là kết quả trên bảng tỷ số. Đó là khoảnh khắc bóng, theo cú đánh, chạm vào "đường chín" dưới xà. Đó là cú chuyền bằng gót chân mà ai cũng không ngờ đến. Đó là cú dribble ba hậu vệ dưới vỗ tay của khán giả. Trong thế giới mà mọi thứ đều liên quan đến tiền bạc và thống kê, vẻ đẹp vẫn là nơi trú ẩn cuối cùng của những người lãng mạn. Vậy beautiful football là gì? Tại sao chúng ta lại khóc khi có bàn không phải là bàn mà là bàn? Hãy cùng phân tích.
Bàn thắng là sự kết thúc. Nhưng không phải bàn nào cũng đẹp. Có những bàn nhàm chán: cú đánh vào rìa, bàn từ phạt góc khi thủ môn mắc lỗi. Nhưng có những bàn là những tác phẩm. Cú đánh qua mình trong khi ngã (Cigano, Rooney). Cú dribble của toàn đội (Maradona, Messi). Cú đánh từ 35 mét vào "lưới tơ" (Roberto Carlos, Ibrahimovic). Vẻ đẹp của bàn thắng ở sự bất ngờ, sự phức tạp kỹ thuật, phần rủi ro. Một trận đấu có thể nhàm chán, nhưng một bàn thắng làm nó trở thành huyền thoại. Cầu thủ nói: "Tôi không biết tôi đã làm thế nào". Đó chính là vẻ đẹp — tự nhiên, không bị các thuật toán kiểm soát.
Dribble là buổi hòa nhạc solo. Khi cầu thủ vượt qua đối thủ, anh ấy như đang múa. Các cú fake, các cú giả vờ, các cú lật. Vẻ đẹp của dribble ở sự mềm mại, sự lừa dối. Những cầu thủ dribble xuất sắc nhất - Ronaldinho, Neymar, Messi, Azar. Họ làm cho hậu vệ ngồi trên mặt cỏ. Xem các cú fake của Ronaldinho là một niềm vui thẩm mỹ. Dribble nguy hiểm, nó thường kết thúc bằng việc mất bóng, nhưng để có một đường chạy thành công thì đáng để mạo hiểm.
Một cú chuyền đẹp không phải chỉ là việc truyền bóng. Đó là một nụ hôn vào gáy, khi bạn không nhìn nhau nhưng biết. Cú chuyền bằng gót chân, bên ngoài của chân, qua toàn bộ sân. Các đường chuyền của Messi, Xavi, Pirlo, Cruyff là những highlight. Một đường chuyền tốt có thể đẹp hơn một bàn thắng. Nó thể hiện trí thông minh của cầu thủ, tầm nhìn của anh ấy trên sân. Vẻ đẹp của cú chuyền ở độ chính xác và thời gian.
Đẹp không chỉ là kỹ năng cá nhân mà còn là trò chơi đội. Tiki-taka của Barcelona dưới thời Guardiola là một triết lý bóng đá, nơi bóng di chuyển như tơ. Các cuộc tấn công của Real Madrid (thập kỷ 2010) là nhanh như cú tấn công của rắn hổ. Pressing của Liverpool của Klopp là sự đồng nhất đáng sợ nhưng đẹp. Vẻ đẹp của chiến thuật ở sự hài hòa, khả năng dự đoán. Bảo vệ chơi trong offside như theo nốt nhạc cũng có thể đẹp.
Thủ môn là người đơn độc. Vẻ đẹp của anh ấy khác: cú đánh ngã, cú đánh vào góc phạt góc, cú nhảy "bướm". Các cú cứu bóng của Casillas, Buffon, Neuer, Schmeichel là nghệ thuật acrobatics. Khi thủ môn kéo bóng "mất mạng", sân vận động im lặng, sau đó bùng nổ. Vẻ đẹp cứu rỗi đối lập với vẻ đẹp bàn thắng: đó là vẻ đẹp của sự tuyệt vọng và hy vọng.
Một cú chạm sau đó bóng còn ở hậu vệ, nhưng tiền vệ bay lên không, cũng có thể đẹp. Nếu không có lỗi, nếu sạch. Trò chơi thô bạo nhưng chân thành có một mỹ học. Các hành động phòng ngự của Maldini, Ramos, Van Dijk là nghệ thuật chọn lọc. Nhưng ranh giới mỏng manh: sự thô bạo không có vẻ đẹp trở thành tội phạm.
Đẹp của bóng đá không chỉ ở trên sân. Đó là hàng ngàn cờ, la hét, bài hát, sóng. Các cuộc biểu diễn của ultras, ánh sáng trên khán đài. "Anfield" hát "You'll Never Walk Alone". "Signal Iduna Park" với "bức tường vàng". Fans vẽ sân bằng màu sắc. Đó cũng là mỹ học của bóng đá.
Không phải tất cả bóng đá đều đẹp. Xe bus, lỗi, kéo thời gian là antifootball. Nó cần thiết cho chiến thắng, nhưng nó giết chết sự trình diễn. Fans ghét các đội chơi "chơi phòng ngự", chỉ đánh bóng. Đẹp là rủi ro, và rủi ro là khả năng thua. Do đó, các đội đẹp không luôn chiến thắng. Nhớ lại Barcelona của Guardiola - họ rất đẹp, nhưng cũng thua những người thực dụng. Định mệnh.
Bàn thắng của Zidane trong trận chung kết Champions League 2002 (bàn chân trái từ xa). Cú dribble của Messi trong trận với Almeria (bản sao bàn thắng của Maradona). Phạt đền của Ronaldo (Ronaldo) vào lưới Portsmouth. Cú chuyền của Ibrahimovic (bàn chân gót) qua toàn bộ sân. Những эпизod này được xem hàng nghìn lần. Vẻ đẹp bất tử.
Vẻ đẹp của bóng đá ở sự không thể dự đoán. Ở việc 0:0 có thể đẹp nếu hai đội tấn công. Ở việc bàn thắng từ phạt đền hiếm khi đẹp, nhưng đôi khi lại. Chúng ta yêu thích bóng đá không phải vì nó chiến thắng. Chúng ta yêu thích nó vì những khoảnh khắc, vì những khoảnh khắc đáng để bỏ qua sự nhàm chán.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2