Thể thao dạy chúng ta cách chiến thắng. Nhưng nó còn dạy chúng ta điều còn đáng sợ hơn: thua cuộc và vẫn là con người. Tinh thần đồng đội trong thể thao không phải là một câu khẩu hiệu lớn. Đó là khi đối thủ giúp đứng dậy sau một cú va chạm mạnh. Khi cầu thủ xuất sắc nhất thế giới đến an ủi người đã đánh cú phạt đền quyết định. Khi cổ động viên vỗ tay cho đội khác vì một trận đấu đẹp. Trong một thế giới mà mọi thứ đều dựa trên tiền bạc và xếp hạng, tinh thần đồng đội vẫn là một dây thần kinh sống còn, chứng minh rằng thể thao không phải là chiến tranh mà là đối thoại.
Đừng nhầm lẫn với tình bạn. Tình bạn là mối quan hệ cá nhân. Tinh thần đồng đội là nguyên tắc. Đó là sự tôn trọng có目的 đối với một công việc chung, các quy tắc chung, lòng nhân ái chung, bất kể màu sắc của trang phục hay huy hiệu trên ngực. Nó thể hiện ở ba mức độ.
Cấp độ đầu tiên là tinh thần đồng đội giữa những đối thủ. Anh giúp người ngã đứng dậy, anh công nhận rằng trọng tài đã sai trong lợi ích của anh, anh không tấn công người bị thương. Cấp độ thứ hai là tinh thần đồng đội trong đội. Khi tiền đạo xuất sắc chuyền bóng thay vì đánh vào mình để giành chiến thắng. Khi cầu thủ dự bị vui vì bàn thắng của cầu thủ chính, thay vì ghen tị. Cấp độ thứ ba là tinh thần đồng đội giữa cầu thủ và cổ động viên. Khi cổ động viên không la ó, ngay cả khi thua 0:5, và khi cầu thủ đi đến khán đài để chào, ngay cả khi thua.
Tinh thần đồng đội trong thể thao không có quốc gia. Người Brazil có thể ôm người Argentina sau một trận chung kết căng thẳng. Người Mỹ có thể ôm người Nga sau trận bán kết. Bởi vì họ đều biết điều gì đó về việc tập luyện ở giới hạn, chấn thương, tâm lý và niềm vui vô cùng của chiến thắng.
Trường hợp điển hình — trận chung kết World Cup 2014. Götze đã ghi bàn quyết định cho Đức vào lưới Argentina. Cầu thủ của đội Đức không trở nên bạo lực trước mặt người đang khóc của Lionel Messi. Họ bao quanh anh, đập vai, tôn trọng. Messi sau đó đã nhận giải Ballon d'Or của giải đấu — và không ai tranh cãi.
Một câu chuyện từ boxing: Yevgeny Makarenko và Sergey Derevyanchenko đã ôm nhau và nói cảm ơn sau một trận chiến 12 lượt căng thẳng. Trong khán đài, những người đàn ông cứng cáp đã khóc.
Một câu chuyện từ điền kinh: tại Olympics Rio 2016, người Mỹ Abby D'Ambrosio đã ngã khi va chạm với người New Zealand Niki Hamblin. Thay vì chạy tiếp, Abby đã giúp Niki đứng dậy. Sau đó, họ chạy cùng nhau. Hội đồng Olympic quốc tế đã trao họ một huy chương đặc biệt vì tinh thần.
Những khoảnh khắc như vậy lưu lại trong trí nhớ lâu hơn so với kết quả của trận chung kết. Bởi vì chúng chứng minh rằng tinh thần đồng đội chính là hình thức cao nhất của cạnh tranh. Anh có thể là kẻ thù trên tatami, nhưng ngoài ra, anh là con người.
Một câu hỏi lạnh lùng: tại sao lại giúp đỡ đối thủ nếu anh sẽ lấy đi huy chương của anh? Câu trả lời: vì thể thao không có tinh thần đồng đội trở thành một cuộc chiến tranh, nơi những kẻ tâm thần sống sót. Những kẻ tâm thần không chơi lâu. Chấn thương, sụp đổ, rời bỏ thể thao. Xem tennis: Novak Djokovic, Rafael Nadal và Roger Federer thù nhau trên sân. Nhưng ngoài ra, họ giúp đỡ, chữa trị chấn thương, khen ngợi. Bởi vì họ hiểu rằng vinh quang của một người không xóa bỏ vinh quang của người khác. Ngược lại, nó nâng đỡ tất cả.
Trong thể loại thể thao đồng đội, tinh thần đồng đội là về sự tin tưởng. Nếu đồng đội của anh biết rằng anh sẽ không bỏ rơi anh dưới áp lực, không la mắng anh sau một lỗi, anh sẽ chơi tốt hơn. Tinh thần đồng đội tạo ra một môi trường nơi có thể mạo hiểm,犯错, phát triển. Không có nó, đội ngũ sẽ tan rã thành những ngôi sao và những người không có vai trò quan trọng.
Đối với cổ động viên, tinh thần đồng đội là về an toàn và văn hóa. Các cổ động viên Anh và Đức có thể cùng uống bia trước trận đấu, tranh cãi, nhưng không đánh nhau. Đó là điều bình thường. Bởi vì bóng đá là một trò chơi, không phải là chiến tranh.
Không có hình ảnh hoàn hảo. Trong thể thao có nhiều hố đen. Chủ nghĩa phân biệt chủng tộc trên khán đài, khi cầu thủ da đen bị hò khúc. Các scandal về doping, khi những cáo buộc lẫn nhau phá hủy sự tin tưởng. Các trận đấu không có khán giả do boycott chính trị. Và điều tồi tệ nhất là chấn thương do các cú đánh bẩn, sau đó sự nghiệp của họ bị phá hủy.
Tinh thần đồng đội trong thể thao bị phá hủy ở những nơi mà tiền bạc thực sự ở trên đường ray. Trong các trận chung kết Champions League, nơi đặt cược là hàng triệu euro. Trong boxing, nơi một cú đánh có thể giết chết. Trong các cuộc đua xe đạp, nơi cuộc chiến về dược lý đã hủy hoại tên tuổi của Lance Armstrong. Trong những khoảnh khắc đó, nhiều người quên đi tinh thần đồng đội và nhớ lại: «thể thao là chiến tranh».
Nhưng vẫn có lối ra. Những cầu thủ cụ thể và các liên đoàn thể thao công khai lên tiếng phản đối chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, ủng hộ một cuộc chơi công bằng, các điều kiện平等. Giọng nói của họ yếu hơn các scandal, nhưng chúng vẫn có mặt.
Trong các trường học thể thao tốt, huấn luyện viên không chỉ dạy cách đánh bóng từ xa mà còn dạy quy tắc: «Người đối thủ ngã — giúp đứng dậy. Thua cuộc — chúc mừng. Chiến thắng — đừng cười người thua cuộc». Những quy tắc này được đặt từ khi chỉ 6 tuổi. Và chúng hoạt động. Một đứa trẻ quen với việc tôn trọng công việc và đau đớn của người khác sẽ lớn lên thành một vận động viên không chơi bẩn, gian lận, gây gổ.
Các ví dụ: các giải đấu trẻ em, sau trận đấu, các đội hình đứng thành hai hàng và vỗ tay cho nhau. Các đội tuyển trẻ, các đội trưởng trao đổi cờ và phát biểu ngắn về fair play. Điều đó có vẻ như là một hình thức. Nhưng hình thức được lặp lại một trăm lần trở thành tính cách.
Một trong những vấn đề lớn nhất của thể thao hiện đại là khi các tầng lớp chính trị yêu cầu các vận động viên có tinh thần đồng đội với chế độ, với cờ, với lý tưởng. Trong khi đó, các vận động viên chỉ muốn chơi. Tinh thần đồng đội trong thể thao không phải là về quốc ca. Nó là về việc không có sự phân biệt «người của mình» và «người khác» trong phòng thay đồ. Về việc người chạy bộ Na Uy ôm người Nga sau kết thúc, ngay cả khi hai quốc gia đang trong cuộc chiến санкctions.
Lịch sử có những ví dụ khi các vận động viên từ chối các trò chơi chính trị và duy trì vẻ mặt con người. Đội tuyển Olympic Nga và Ukraine vào năm 2018 đã trao đổi huy hiệu tại giải đấu judo. Các cầu thủ bóng đá Đức và Pháp đã ra ngoài với poster «Chúng ta cùng nhau» sau các cuộc tấn công khủng bố. Đó không phải là chính trị. Đó là tinh thần đồng đội.
Dường như mạng xã hội gắn kết chúng ta. Thực tế, chúng kích thích trêu chọc và hận thù. Sau mỗi trận đấu, cổ động viên viết những điều xấu về đội thua. thậm chí chính các vận động viên đôi khi cũng cho phép mình có những bình luận gay gắt về đối thủ — không phải trên họp báo, mà trên Twitter. Điều đó phá hủy tinh thần đồng đội. Một cú đòn công khai trên mạng xã hội đau thương không kém gì một vết thương thực tế.
Nhưng cũng có xu hướng ngược lại. Các vận động viên ngày càng sử dụng mạng xã hội để hỗ trợ. Ví dụ, khi người đối thủ mất người thân, trên Instagram có những lời chúc mừng. Khi một cầu thủ nhận những lời xúc phạm phân biệt chủng tộc, các đồng nghiệp của anh ấy — thậm chí từ các câu lạc bộ khác — đăng bài viết với hashtag #NoToRacism. Tinh thần đồng đội chuyển sang số. Đó là thực tế mới.
Không có tinh thần đồng đội, thể thao trở thành những cuộc chiến đấu của đấu trường. Câu chuyện, mánh khóe, cắn, sputum. Khán giả nhận được thịt, nhưng mất đi linh hồn. Xem boxing của những năm 1990: Tyson cắn Holifield, khán giả ném nước bọt, và boxing mất đi rating. Bóng đá hiện đại ngày nay trở nên lịch sự hơn, và điều đó đã mang lại sự quan tâm.
Không có tinh thần đồng đội, thể thao trẻ trở thành một vết thương. Các em trẻ bắt chước sự hung hăng của người hùng, gãy tay nhau, lăng mắng những người yếu. Không có tinh thần đồng đội, thể thao业余 trở thành cái chết: không ai muốn đến phòng thay đồ nơi anh bị tôn trọng vì một lỗi. Tinh thần đồng đội là keo dính giữ cộng đồng thể thao. Nếu loại bỏ nó, mọi thứ sẽ tan rã thành những mảnh của sự ích kỷ.
Anh không phải là một cầu thủ bóng đá hay nhà vô địch Olympic. Nhưng anh là một cổ động viên. Hoặc một người cha/mẹ của một vận động viên trẻ. Hoặc chỉ là một khán giả. Tài sản của anh đơn giản: đừng xúc phạm đối thủ. Vỗ tay cho những cú đánh đẹp vào lưới đối phương. Giáo dục trẻ rằng việc thua cuộc một cách xứng đáng quan trọng như việc chiến thắng một cách đẹp. Đừng khuyến khích trẻ có lòng thù địch với đối thủ. Điều đó là con đường tắt. Nó tốt hơn nhiều để nói: «Họ là những người mạnh mẽ, hãy thử đánh bại họ một cách công bằng». Nắm tay huấn luyện viên của đội đối phương sau trận đấu. Viết một bình luận tốt đẹp cho vận động viên đã phạm lỗi trong thời điểm quyết định. Anh sẽ đau khổ vì lỗi lầm. Sự hỗ trợ của anh có thể giúp anh trở lại với cuộc chơi.
Tinh thần đồng đội trong thể thao không phải là về phần thưởng và quy tắc. Nó là về sự lựa chọn. Mỗi ngày, mỗi trận đấu, mỗi cú còi. Lựa chọn giữa «tôi hơn anh» và «chúng ta đều là một phần của một thể thao lớn». Chọn thứ hai. Và sau đó, thể thao thực sự trở thành trường học của cuộc sống.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2