Mùa Hè 2026 năm. Bắc Mỹ. 48 đội tuyển. 104 trận đấu. Nhiều triệu khán giả trên sân và hàng tỷ người trước màn hình. Giải vô địch thế giới bóng đá không chỉ là một giải đấu. Đây là máy thời gian, làm cho người lớn trở lại thành những cậu bé trai, và trẻ em tin vào phép thuật. Ơn giời. Mỗi người có những ước mơ riêng. Có người muốn nhìn thấy Messi sống, có người muốn ra sân chơi, người thứ ba chỉ muốn ôm con trai sau còi kết thúc trận đấu. World Cup 2026 là một bộ sưu tập hy vọng, nơi các thế hệ kết nối với nhau.
Người bây giờ 35-40 tuổi nhớ đến bóng đá trước thời đại tiền bạc vô cùng và VAR. Họ nhớ đến khi theo dõi World Cup 1998 trong trại hè. Khi cổ vũ cho đội tuyển Brazil với Ronaldo. Khi cắt ảnh Zidane ra từ báo và dán lên tập. Bây giờ họ có con, ngân hàng và công việc từ 9 đến 18 giờ. Nhưng khi World Cup bắt đầu, họ lại trở lại thành cậu bé trong chiếc áo bóng đá cũ kỹ.
Ơn giời của họ đơn giản: cho con cái hoặc con gái thấy điều mà họ đã cảm thấy. Giải thích rằng gì là offside và tại sao penalty là một cuộc đua may mắn. Đặt ngồi cạnh mình trên ghế sofa, rót nước trái cây vào ly có logo World Cup và xem trận đấu này đến trận đấu khác. Nếu may mắn, họ có thể đi đến giải đấu. Mua vé cho hai trận đấu, ngay cả khi phải tiết kiệm trong sáu tháng. Bởi vì điều đó không chỉ là bóng đá. Đó là việc truyền lại đệm.
Đối với nhiều người lớn, World Cup 2026 là cơ hội cuối cùng để nhìn thấy ngôi sao của tuổi trẻ. Messi vẫn chơi? Ronaldo? Hay có thể, đó là giải cuối cùng của họ. Nỗi nhớ này làm cho mỗi cú đánh vào bóng trở thành sự kiện của cuộc đời.
Đối với một đứa trẻ chỉ mới học cách ghi bàn, World Cup là một cánh cửa ma thuật. Nó nhìn thấy trên truyền hình, khi Kylian Mbappe đua qua ba người, và nghĩ: «Tôi cũng có thể làm được». Nó dán tem của các cầu thủ vào album, yêu cầu bố mẹ mua giày như của Vinicius, và vẽ cổng trên đường. Ơn giời của nó đơn giản và ngây thơ: vào sân. Xem trực tiếp cầu thủ nâng cúp. Hoặc ít nhất ghi một bàn trong giờ nghỉ, tái hiện lễ bốc của Hoelan.
Nhưng có những đứa trẻ khác. Những người không xem truyền hình mà chơi. Họ đăng ký vào câu lạc bộ bóng đá, dậy sớm vào 7 giờ sáng để tập luyện, đầu gối bị trầy xước và bộ đồng phục bẩn trong balo. Đối với họ, World Cup không phải là giải trí mà là bài học. Họ nhìn thấy cầu thủ chuyên nghiệp di chuyển, mở ra, đánh. Họ mơ ước một ngày nào đó ra sân. Không phải là khán giả. Mà là cầu thủ. Và mặc dù họ bây giờ 10 tuổi, còn 10 năm đến World Cup — điều đó không quan trọng. Ơn giời vẫn sống.
Đối với hàng triệu người trong các quốc gia thứ ba thế giới, trong những thành phố nhỏ và làng mạc, bóng đá là cửa sổ duy nhất ra thế giới lớn. Họ không có tiền mua vé, không có cơ hội rời khỏi làng của mình. Nhưng có một chiếc ti vi đen trắng bắt sóng một lần mỗi bốn năm. Họ ngồi cả làng bên cạnh cửa hàng duy nhất với máy phát điện và xem các trận đấu, hít thở sâu. Ơn giời của họ là đội tuyển của họ chỉ cần vào World Cup. Không phải chiến thắng, mà chỉ cần chơi. Bởi vì điều đó sẽ có nghĩa là: đất nước của họ đã được chú ý. Các con của họ sẽ thấy cờ của họ trên khán đài.
Năm 2026, Uzbekistan, Cabo Verde, Curaçao, Jordan sẽ tham gia lần đầu tiên. Đối với những quốc gia này, vào World Cup đã là chiến thắng. Người lớn và trẻ em ở những quốc gia này sẽ khóc vì niềm vui khi đội tuyển của họ ra sân. Dù họ thua 0:5. Bởi vì ước mơ đã trở thành hiện thực.
Bố cổ vũ cho Argentina vì năm 1986 ông đã thấy Maradona. Con trai cổ vũ cho Pháp vì Mbappe là thần. Đây là một điển hình. Và điều đó không có gì là bi thảm. Ngược lại, điều đó là cuộc sống. Họ ngồi trước ti vi, uống nước giải khát, tranh cãi, chọc nhau. Nếu Argentina chiến thắng, bố chọc con, nếu Pháp chiến thắng, con hân hoan. Sau đó họ cùng rửa chén và thảo luận về bàn thắng hay nhất của trận đấu. World Cup gắn kết, ngay cả khi cổ vũ cho các đội tuyển khác nhau.
Nhưng có những trường hợp khác. Bố đã bỏ gia đình, và con trai lại ở với mẹ. Bóng đá là sợi chỉ duy nhất liên kết cậu bé với bố. Họ gọi điện cho nhau sau mỗi trận đấu, nói về bóng đá, không phải về việc bố lại không trả tiền alimony. Và trong 90 phút của trận đấu, họ lại cùng nhau. World Cup hòa giải. World Cup chữa lành.
World Cup không chỉ là cầu thủ và cổ động viên. Đó là những người xây dựng đã xây dựng các sân bóng ở New York, Los Angeles, Mexico. Họ làm việc 12 giờ một ngày để bê tông không nứt, và sân cỏ phải hoàn hảo. Ơn giời của họ là cho con cái thấy: «Sân này do bố tôi xây dựng ». Khi trẻ nhìn thấy các sân đẹp trên truyền hình, anh ấy có thể nói ở trường: «Bố tôi đã làm việc ở đó ». Lời tự hào mà không thể mua được.
Ơn giời của những người bán popcorn, những người bán vé, những người tình nguyện. Họ sẽ làm việc trong suốt trận đấu, không thấy một bàn thắng nào trực tiếp, vì họ phải kiểm tra vé và mang hotdog. Nhưng họ sẽ là một phần của lễ hội. Và con cái của họ sẽ chờ họ sau ca làm việc để ôm và hỏi: «Đúng không, Cristiano cười? ». Và điều đó đáng để làm việc.
Trong mỗi quốc gia có những người có khuyết tật. Đối với họ, đến sân là một chiến công. Nhưng tổ chức World Cup 2026 hứa hẹn một môi trường tiếp cận: bậc thang, chỗ ngồi đặc biệt, dịch thuật cho người khiếm thính. Đối với một số người, điều đó là cơ hội đầu tiên trong cuộc đời họ đến xem bóng đá. Nghe tiếng ồn của đám đông, cảm nhận rung động từ cú đánh vào bóng. Ơn giời của họ là được như mọi người. World Cup mang lại cho họ cơ hội đó.
Và có những đứa trẻ bị giam cầm trên giường. Họ xem bóng đá trên truyền hình, nằm trong giường bệnh. Các cầu thủ gửi video chúc sức khỏe cho họ, ký áo và gửi qua bưu điện. Ơn giời của đứa trẻ đó là sống sót đến trận chung kết, thấy cúp được nâng lên, và làm một ước mơ. Khỏe mạnh.
Đối với cầu thủ năm 2026, giải vô địch thế giới ở Qatar là một chú chim lửa đầu tiên. Ai đó ngồi trên ghế dự bị, ai đó xem trên truyền hình, vẫn học ở trường đào tạo. Bây giờ họ ra sân. Ơn giời của họ là ghi bàn và thánh hiến cho mẹ, người đã chở họ đến buổi tập vào 6 giờ sáng. Hoặc cho bố, người đã bán xe để mua giày. Mỗi bàn thắng tại World Cup là ước mơ đã trở thành hiện thực không chỉ của cầu thủ mà còn của cả gia đình họ.
Và còn có ước mơ từ khi còn nhỏ: chiến thắng cúp thế giới. Họ sống với ước mơ đó từ khi 5 tuổi, khi bố đặt cúp nhựa trên tủ lạnh và nói: «Khi lớn lên, mang một cúp như vậy về ». Đối với cầu thủ, nâng cúp vàng lên cao là hoàn thành ghestalt suốt cuộc đời.
Mua vé, vay tiền, bay qua lục địa khác, sống trong khách sạn, ăn sandwich — tất cả chỉ để hét lên ba lần cho đội tuyển của mình. Đối với fan, điều đó là bình thường. Ơn giời của họ là không chỉ xem trận đấu mà còn trở thành một phần của nó. Vào кадr, vẽ cờ lớn, ôm một người Argentina lạ sau khi đội tuyển của bạn chiến thắng trong loạt penalty.
Và con cái của những fan này lớn lên với vali ở cửa. Đối với họ, World Cup là truyền thống gia đình. Đi cả gia đình, xem, cổ vũ, hát. Sau đó cho cháu nội xem ảnh ở trước sân. Ơn giời đơn giản, nhưng vô giá.
Không phải ai cũng có tiền mua vé và visa. Nhưng điều đó không có nghĩa là ước mơ của họ không trở thành hiện thực. Có thể tổ chức fan zone tại nhà trên ghế sofa, mời bạn bè, mua nhiều chips và nước chanh. Có thể vẽ áp phích và treo lên tường. Có thể viết bài đăng trên mạng xã hội và thu được hàng trăm lượt thích. Ơn giời của cổ động viên nhà là đội tuyển của họ chiến thắng. Để người hàng xóm trên không đánh vào bức tường khi bạn hét «GOOOOOAL!». Để con trai nhớ đến giải này suốt đời. Và điều đó trở thành hiện thực, ngay cả khi bạn không ở sân.
Trong những ngày của World Cup, các xung đột lắng xuống. Không phải ở mọi nơi, nhưng ở nhiều nơi. Người lớn và trẻ em từ các quốc gia đối đầu có thể ôm nhau sau trận đấu. Bởi vì bóng đá gắn kết hơn chính trị. Ơn giời chung của tất cả mọi người trên thế giới là để World Cup là một lễ hội,而不是 lý do cho những tranh cãi. Để không có trẻ nào sợ đi đến sân. Để mỗi cầu thủ, không phân biệt màu da, có thể khiêu vũ sau bàn thắng. Ơn giời này có vẻ ngây thơ. Nhưng không có nó, World Cup chỉ là một giải đấu.
World Cup 2026 không phải về việc ai ghi nhiều bàn thắng hơn. Nó về việc người lớn và trẻ em mơ cùng nhau. Ngồi cạnh nhau trên ghế sofa hoặc đứng trên các khán đài khác nhau. Mơ, tin, hy vọng. Khi trong trận chung kết, captain nâng cúp lên cao, hàng triệu người trên toàn thế giới sẽ khóc vì niềm vui. Và niềm vui này không có tuổi.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2