Trong tiếng Anh, khái niệm này gần với Medical Humanities hoặc Health Humanities. Đây là lĩnh vực kết nối y học với đạo đức học, văn học, lịch sử, triết học, tâm lý học, xã hội học, nhân học, nghệ thuật và các khoa học nhân văn khác. Nói cách khác, y học hiện đại hỏi: “Bệnh nhân mắc bệnh gì?” Còn y học nhân văn hỏi thêm: “Con người này đang sống với căn bệnh ấy như thế nào?”
Y học nhân văn không làm y học kém khoa học. Ngược lại, nó làm cho khoa học y học trở nên có nơi để đến: đến với một con người cụ thể, trong một hoàn cảnh cụ thể, với một nỗi đau cụ thể. Bởi cuối cùng, thành tựu lớn nhất của y học không chỉ là kéo dài sự sống, mà là giúp con người sống, bệnh, già đi và ra đi trong sự tôn trọng.
Y học nhân văn là khi ngành y không chỉ hỏi “làm sao chữa được bệnh?”, mà còn dám hỏi “làm sao để người bệnh vẫn còn được là một con người trọn vẹn trong suốt quá trình chữa bệnh?”
1 tháng 5 ở Nga: từ cuộc diễu hành Xô Viết đến shashlyk và những ngày đầu mùa xuân
Sự bị đẩy ra ngoài lề xã hội: các phản ứng đối với những thách thức mới
Vasilev tối trong Ngày mới theo lịch cũ
Khởi đầu vào ngày lễ hội đầu năm mới
Ngủ của con người trong mùa đông
Kết thúc lễ hội như là việc đóng geshalt
Gastronomie như biểu tượng của lễ hội