Cách nhìn thế giới của người Byzantine không phải là cố định; nó đã trải qua sự chuyển đổi sâu sắc trong lịch sử hơn một ngàn năm (IV–XV thế kỷ). Đây là quá trình chuyển đổi phức tạp từ tâm lý hậu cổ đại dựa trên triết học Hy Lạp, pháp luật La Mã và lý tưởng công dân, sang bức tranh thế giới Kitô giáo cực kỳ thánh hóa, nơi Chúa, hoàng đế và sự cứu rỗi linh hồn trở thành các khái niệm trung tâm. Sự chuyển đổi này không phải là tuyến tính và hoàn chỉnh; nó xảy ra thông qua sự căng thẳng và tổng hợp các yếu tố mâu thuẫn, tạo ra hiện tượng Byzantine duy nhất.
cuộc cách mạng tôn giáo thế kỷ IV–VI
Sự转变 chính liên quan đến việc chấp nhận Kitô giáo bởi Constantine Đại Khải (313 năm) và sự công nhận nó như là tôn giáo nhà nước bởi Theodosius I (380 năm).
Phát triển lại không gian và thời gian: Thế giới cổ đại được coi là vĩnh cửu vũ trụ, được quản lý bởi số phận vô hình (moirae) hoặc ý chí của nhiều thần. Kitô giáo đã mang lại lịch sử tuyến tính với sự bắt đầu (Tạo thế giới) và kết thúc (Lên trời), trung tâm của đó là sự nhập thể. Không gian không còn là trung tính: nó được chia thành thiêng liêng (temple, monastery) và thế tục, và trung tâm thế giới là Jerusalem.
Anthropology mới: Lý tưởng công dân chiến binh Hy Lạp cổ đại, hoàn thiện mình qua trí tuệ và đức hạnh (kalokagatia), đã được bổ sung và sau đó bị thay thế bởi lý tưởng người hành động Kitô giáo (asceta), chiến đấu với những cám dỗ để đạt được sự thánh hóa (theosis). Linh hồn trở nên quan trọng hơn cơ thể, sự cứu rỗi trở nên quan trọng hơn danh vọng trần thế. Tuy nhiên, triết học Neoplatonism (Proclus, sau đó là Pseudo-Dionysius Areopagite) đã trở thành một cây cầu trí tuệ, cho phép chuyển đổi các giáo lý Kitô giáo lên ngôn ngữ của triết học Hy Lạp.
Hoàng đế như «người đồng đẳng với các apostol» (isapostolos): Hình ảnh basileus đã trải qua sự thánh hóa mạnh mẽ. Từ người đứng đầu trong số những công dân平等 (principat), ông đã trở thành người được Chúa chọn, người đại diện của Chúa trên đất, chịu trách nhiệm về hạnh phúc của đế quốc và sự trong sạch của đức tin. Điều này đã tạo cơ sở cho khái niệm đồng nhất quyền lực – sự liên kết hòa hợp giữa quyền lực hoàng đế và quyền lực linh mục.
Chuyện thú vị: Một ví dụ nổi bật của sự tổng hợp sớm là nhà thờ Thánh Софia tại Constantinople (được xây dựng dưới thời Justinian, 537 năm). Không gian mái vòm đồ sộ, được chiếu sáng bởi ánh sáng, được thiết kế như hình ảnh của vũ trụ, vương quốc trời trên đất. Điều này không chỉ là một công trình tôn giáo mà còn là hiện thân vật chất của cách nhìn thế giới mới, thánh hóa và đế chế, nơi hoàng đế đứng trước Chúa cùng với cả dân chúng.
Crisis phản đối hình ảnh không chỉ là cuộc tranh luận về hình ảnh mà còn là cuộc xung đột sâu sắc về bản chất của thần và cách nhận thức về nó.
Người phản đối hình ảnh (sous ảnh hưởng của các思想 monoteist Đông phương và Neoplatonism transcendent) kiên quyết rằng Chúa không thể được nhận thức và thể hiện. Họ coi việc thờ phượng hình ảnh là thờ thần, đe dọa sự trong sạch của đức tin.
Người thờ phượng hình ảnh (dưới sự lãnh đạo của Ioannes Damascene và sau đó là Theophanes the Studite) bảo vệ nguyên tắc nhập thể: vì Chúa đã trở thành con người trong Chúa Kitô, Người có thể được thể hiện. Hình ảnh đối với họ là «cửa sổ vào thế giới trên cao», công cụ nhận thức về Chúa và bằng chứng về sự nhập thể.
Chiến thắng của việc thờ phượng hình ảnh vào năm 843 (Lễ hội Православие) đã vĩnh viễn xác định trong cách nhìn thế giới của người Byzantine sự thánh hóa của thế giới vật chất như là phương tiện có thể truyền đạt sự ơn lành. Điều này đã tạo ra cú hích mạnh mẽ cho sự phát triển của nghệ thuật, lễ nghi và thần học thiêng liêng (Hesychasm).
Sau sự kiện bi thảm năm 1204 (thất bại của Constantinople trước các quân十字 chúa) và sự phục hồi đế quốc vào năm 1261, có một phản ứng trí tuệ phức tạp.
Phục hưng lại sự quan tâm đến di sản cổ đại: Các học giả (như Theodor Metochit, Nikifor Grigor) đã tích cực nghiên cứu và bình luận về Platon, Aristoteles, các nhà toán học và thiên văn cổ đại. Tuy nhiên, điều này không phải là sự trở lại với đa thần giáo, mà là nỗ lực tích hợp tri thức cổ đại vào universum Kitô giáo, thấy trong triết học cổ đại là sự chuẩn bị cho Tin Mừng.
Tranh luận về Hesychasm (thế kỷ XIV): Cuộc tranh luận giữa Grigori Palamas và Varlaam Kalabrijsky đã trở thành đỉnh điểm của sự chuyển đổi triết học. Palamas, bảo vệ kinh nghiệm của các nhà tu Hesychasm, đã công bố giáo lý về các năng lượng thần thánh không tạo thành, qua đó con người có thể thực sự gắn kết với Chúa, vẫn là một sự tồn tại tạo thành. Điều này đã là chiến thắng của sự nhận thức thần học-thiền tu, kinh nghiệm, trên sự thần học rời rạc, cuối cùng định hình đặc điểm thần học Byzantine.
Ví dụ về sự chuyển đổi ở mức độ hàng ngày: Cách nhìn nhận cuộc sống hàng ngày đã thay đổi. Mỗi hành động, từ bữa ăn đến nghề nghiệp, có thể được hiểu như là biểu tượng hoặc sự mô phỏng của các nguyên mẫu trên trời. Calendrier đã hoàn toàn phục vụ chu kỳ thánh lễ. Lịch sử của quốc gia được giải thích qua ánh sáng của sự định mệnh thần thánh: chiến thắng quân sự là dấu hiệu của sự ưa thích, thất bại và thảm họa là hình phạt cho tội lỗi.
Đến thế kỷ XV, cách nhìn thế giới Byzantine, sau tất cả các sự chuyển đổi, đã trở thành một universum mỏng manh nhưng toàn vẹn, nơi:
Đế quốc được coi là người thừa kế duy nhất của La Mã và bảo vệ sự đức tin chân chính.
Văn hóa bị chi phối bởi biểu tượng, nơi mỗi hiện tượng vật chất đều đứng sau ý nghĩa tinh thần.
Lưu mạng cá nhân và số phận của đế quốc bị gắn kết chặt chẽ.
Được tấn công bởi Ottoman và trải qua Hiệp ước Florence (thử thách để phục vụ Rome, 1439), nhiều người Byzantine đã chọn thấy sự sụp đổ của Constantinople (1453) không chỉ là một thất bại quân sự mà còn là sự thực hiện các tiên tri Apocalypsis và cái chết mác đức tin, trở thành hành động cuối cùng và bi thảm nhất của sự chuyển đổi triết học của họ.
Sự chuyển đổi cách nhìn thế giới Byzantine là lịch sử của sự Kitô hóa dần dần và toàn diện của tất cả các lĩnh vực của tư duy và cuộc sống. Di sản cổ đại không bị bỏ rơi, mà được thổi phồng trong lò nung thần học, thiền tu và lý tưởng đế quốc, tạo ra một sự pha trộn độc đáo của trí tuệ tinh tế và tôn giáo sâu sắc. Cách nhìn thế giới này, với sự tập trung vào biểu tượng, sự thánh hóa và sự phân cấp thánh thiện, đã có ảnh hưởng lớn đến sự hình thành của văn hóa thế giới православный (Balkan, Nga) và vẫn là đối tượng nghiên cứu như một trong những cách hiểu thế giới và vị trí của con người trong nó phức tạp và toàn vẹn nhất, sinh ra trên sự giao thoa của thời kỳ, đế quốc và tôn giáo.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2