Trên vẻ bề ngoài, hành vi của trẻ em bắt đầu nói liên tục và tích cực trong môi trường yên tĩnh tự nhiên (rừng, núi, ao) dường như mâu thuẫn: sự yên bình mong đợi trở thành một luồng lời nói. Tuy nhiên, từ góc độ của sinh lý thần kinh, tâm lý phát triển và tâm lý ecology, điều này không phải là mâu thuẫn mà là phản ứng hợp lý của não bộ đang phát triển đối với sự thay đổi cơ bản của môi trường cảm giác và nhận thức. Tiếng im lặng tự nhiên không phải là trống rỗng mà là chất xúc tác cho các quá trình nội bộ.
Môi trường đô thị đại diện cho một mức độ stress cảm giác và âm thanh cognitiv liên tục đối với hệ thống thần kinh. Tiếng ồn nền của giao thông, nhiều kích thích thị giác (quảng cáo, đám đông), nhu cầu chú ý chọn lọc và bóp méo các tín hiệu không liên quan tiêu hao tài nguyên của vỏ trước — vùng trách nhiệm cho việc kiểm soát hành vi, bao gồm cả lời nói.
Trong môi trường tự nhiên, nơi mà các tiếng ồn chiếm ưu thế không đòi hỏi phản hồi và không mang tính mối đe dọa (tiếng gió, tiếng chim hót, tiếng suối chảy), não bộ thoát khỏi chế độ lọc "bảo vệ" liên tục.
Hoạt động của thể thalamus (amygdala), liên quan đến stress và phát hiện mối đe dọa, giảm đi.
Đồng thời, mạng lưới chế độ mặc định của não bộ (Default Mode Network, DMN) được kích hoạt — tổng hợp các vùng (vỏ trước trung tâm, vỏ đai), hoạt động trong trạng thái nghỉ ngơi, khi con người không bận giải quyết các nhiệm vụ bên ngoài. DMN liên quan đến trí nhớ tự truyện, tự phản ánh, tạo ra suy nghĩ tự phát và lời nói nội tâm.
Thực tế thú vị: Các nghiên cứu được thực hiện bằng EEG và fMRT (ví dụ, các công trình của nhà thần kinh học David Strayer) cho thấy rằng sau vài ngày ở ngoài trời, khả năng nhận thức của con người tăng lên đáng kể, đặc biệt là liên quan đến giải quyết vấn đề sáng tạo. Ở trẻ em, nơi mà DMN và các trung tâm ngôn ngữ đang trong giai đoạn hình thành tích cực, hiệu ứng này rõ ràng hơn. Não bộ của họ, được giải phóng khỏi nhu cầu lọc tiếng ồn, bắt đầu "phát lại" kinh nghiệm và kiến thức đã tích lũy thông qua kênh ngôn ngữ.
Luận thuyết về "sự cuốn hút nhẹ nhàng" (soft fascination) được các nhà tâm lý học Rachel và Steven Kaplan đề xuất, giải thích hiệu ứng phục hồi của tự nhiên. Các kích thích tự nhiên (đám mây, dòng nước chảy, lá cây) hấp dẫn sự chú ý một cách nhẹ nhàng, không đòi hỏi sự tập trung, nhưng ngăn chặn sự nhàm chán. Tình trạng sự chú ý "không bận rộn" này là nền tảng lý tưởng cho sự phản ánh nội tâm, mà ở trẻ em nó tự nhiên được thể hiện ra ngoài — được đưa ra bên ngoài thông qua lời nói.
Định danh và phân loại: "Đây là thông, còn đây là thông. Đây là tổ ong, còn đây là rừng rậm". Bằng cách đặt tên cho các đối tượng và hiện tượng, trẻ em đưa chúng vào bức tranh thế giới của mình.
Định hướng và điều chỉnh (lời nói "cho chính mình", theo Vygodsky): "Bây giờ tôi sẽ leo lên tảng đá này... Ồ, nó trơn, tôi phải cầm lấy cành cây". Lời nói外部 giúp lên kế hoạch cho hành động trong môi trường không quen thuộc, tiềm năng phức tạp.
Thể hiện cảm xúc và biểu cảm: "Ồ! Xem cao thế! Tôi sợ... Đẹp quá!". Các khung cảnh tự nhiên thường gây ra những cảm xúc mạnh (ngạc nhiên, ngưỡng mộ, sợ hãi nhẹ), mà trẻ em khó trải qua mà không nói. Lời nói là van cho sự giải phóng và hiểu rõ cảm xúc.
Ví dụ: Một minh họa rõ ràng là hiện tượng "lời nói tự trung tâm" được mô tả bởi Lev Vygodsky. Trong tình huống mới, phức tạp, loại lời nói này không biến mất mà ngược lại, trở nên mạnh hơn, trở thành công cụ tự điều chỉnh. Trong rừng, trẻ em sử dụng nó để "thinking out loud", để đối phó với làn sóng các ấn tượng mới.
Từ góc độ nhân chủng học, môi trường tự nhiên là điều quen thuộc đối với con người (và đặc biệt là trẻ em, hành vi của họ ít xã hội hóa hơn). Trong các điều kiện này, có thể thức dậy các mẫu hình giao tiếp cổ đại, không xã hội. Lời nói liên tục một mình với tự nhiên có thể là hình thức của "vẽ dấu âm thanh không gian", cách để khẳng định sự hiện diện của mình trong một thế giới lớn, tiềm năng "không thể biết trước", giống như động vật sử dụng các tín hiệu âm thanh. Đây là cách "đảm bảo" không gian bằng yếu tố quen thuộc, an toàn — giọng nói của chính mình, tạo ra một mô hình âm thanh tương tự như sự ấm áp của ngôi nhà.
Giải phóng sinh lý và kích hoạt mạng lưới nội bộ (DMN).
An toàn tâm lý của môi trường không đánh giá.
Cần thiết nhận thức xử lý và tiếp nhận kinh nghiệm mới thông qua hình thức ngôn ngữ.
Định hướng tiến hóa nhu cầu tương tác âm thanh với thế giới tự nhiên.
Tiếng im lặng của rừng hoặc núi không "đậy" trẻ em mà ngược lại, trở thành resonator của thế giới nội tâm của họ, mà trong điều kiện tiếng ồn của thành phố, không thể được nghe thấy. Điều này không chỉ là cuộc trò chuyện mà là quá trình nhận thức, tự điều chỉnh và cảm xúc hóa thế giới, được thực hiện một cách tự nhiên nhất đối với con người đang phát triển — thông qua từ ngữ sống, tự phát.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2