Đoạn văn của Sigmund Freud «Đau khổ» («Das Unheimliche», 1919) không chỉ là một bài luận văn tâm lý phân tích văn học mà còn là một công trình cơ bản về美学 và tâm lý học sợ hãi, nơi câu chuyện Giáng sinh của E.T.A. Hoffmann «Con người cát» trở thành một ví dụ quan trọng về lâm sàng và văn hóa. Freud sử dụng truyện ngắn này để minh họa luận điểm của mình rằng «đau khổ» không phải là điều mới hoặc ngoại lai, mà là sự trở lại của một điều đã quen thuộc nhưng bị đẩy vào vô thức, thường liên quan đến vết thương. Trong bối cảnh này, Giáng sinh không phải là lễ hội mà là một dấu mốc thời gian ghi lại khoảnh khắc thảm họa tâm lý.
Freud bắt đầu với phân tích ngôn ngữ học của từ tiếng Đức unheimlich (đau khổ, đáng sợ). Ông chứng minh rằng từ antonym của nó là heimlich không chỉ có nghĩa là «nhà, thoải mái» mà còn có nghĩa là «ẩn giấu, bí mật». Do đó, unheimlich không chỉ là «không nhà» mà là điều gì đó nên được ẩn giấu nhưng đã xuất hiện. Mảnh ngữ nghĩa này dẫn đến cốt lõi tâm lý phân tích: đau khổ là điều gì đó đã từng là heimlich, quen thuộc, là một phần của «nhà» tâm lý (ví dụ: nỗi sợ trẻ con, komplexe), nhưng đã bị đẩy ra khỏi và bây giờ trở lại dưới hình thức bị biến dạng, xa lạ, gây ra lo lắng.
Freud phân tích kỹ lưỡng truyện ngắn của Hoffmann, nhấn mạnh các yếu tố cấu thành rối loạn thần kinh.
Giáng sinh như cảnh vết thương ban đầu: Kết thúc của nỗi sợ của Nathanial nhỏ là vào đêm Giáng sinh. Anh, chờ đợi những món quà, lén nhìn thấy cha mình và luật sư đáng sợ Kopplius (một biểu tượng của Con người cát — một sinh vật huyền thoại ném cát vào mắt trẻ để họ ngủ). Cậu bé trở thành chứng nhân của một thí nghiệm alchemy đáng sợ, liên quan đến bạo lực với mắt. Lễ hội quà tặng trở thành cảnh lo lắng và sợ hãi trước hình ảnh của cha, được chia cắt thành cha tốt lành và Kopplius xấu xa.
Threat «rút mắt» của Con người cát trở thành hạt nhân của nỗi sợ. Quà Giáng sinh, vì vậy, mãi mãi liên kết với mối đe dọa mất mát,而不是 việc nhận được.
Việc lặp lại và chia cắt hình ảnh của cha: Vết thương nhận được vào đêm Giáng sinh định hình cuộc sống của Nathanial khi anh lớn lên. Anh gặp hai nhân vật mà trong đó phản ánh đặc điểm của Kopplius: optician Giuseppe Coppolo và giáo sư Spalanzani. Lặp lại này là cơ chế thần kinh học tiêu chuẩn, khi tâm lý vô thức tái tạo tình huống traumatis, cố gắng «chơi lại».
Búp bê Olimpia như sự sống lại của không sống: Sự say mê của Nathanial với automaton Olimpia là một sự kiện quan trọng đối với Freud. Đau khổ ở đây xuất phát từ sự không rõ ràng giữa sống và không sống. Olimpia có vẻ sống, nhưng lại là một cơ chế. Sự không rõ ràng này chạm vào xung đột sâu sắc của thời ấu trĩ: trẻ con thường animating các búp bê, nhưng cũng sợ hãi chúng. Búp bê sống lại là sự trở lại của niềm tin animist của thời ấu trĩ, mà người lớn thành thị đã lâu đã bỏ qua.
Freud, phân tích Hoffmann, thực chất xây dựng mô hình etiopathogeny của rối loạn thần kinh cưỡng bức:
Sự kiện traumatis: Cảnh trong đêm Giáng sinh.
Đẩy ra khỏi: Nỗi sợ và cảm xúc trẻ con bị đẩy vào vô thức.
Trở lại của điều bị đẩy ra khỏi dưới hình thức «đau khổ»: Trong cuộc sống成年, qua nỗi sợ (sợ Con người cát/đại lý), hành động và vật thể cưỡng bức (búp bê Olimpia).
Liên kết biểu tượng. Lễ hội trở thành phản xạ điều kiện, kích hoạt sự lo lắng.
Do đó, Freud cho thấy cách một trải nghiệm đơn lẻ nhưng mạnh mẽ, gắn kết với lễ hội theo lịch, có thể trở thành nguyên tắc tổ chức cuộc sống tâm lý, làm méo mó thực tế của con người qua góc nhìn sợ hãi của trẻ con.
Mặc dù cách hiểu của Freud đã trở thành tiêu chuẩn, các nhà nghiên cứu hiện đại thấy trong «Con người cát» và các ý nghĩa rộng hơn:
Phê bình sự lý tính khoa học: Hoffmann và sau đó Freud đặt câu hỏi về ranh giới giữa sống và cơ khí, điều này đặc biệt quan trọng trong thời kỳ công nghiệp hóa và trí tuệ nhân tạo đang ra đời. Sự sợ hãi trước automaton là sự sợ hãi mất đi bản chất con người.
Vết thương như sự vi phạm quyền riêng tư và sự tin tưởng: Nathanial trở thành chứng nhân của một thế giới bí mật, «người lớn» và bạo lực của cha. Lễ hội gia đình trở thành sự phá hủy bởi sự xâm nhập của cha demiurge thực sự, tạo ra bạo lực. Đây là vết thương của sự tiết lộ và mất mát thế giới an toàn của trẻ con.
Đau khổ trong thời kỳ số hóa: Khái niệm của Freud đã trở nên rất cần thiết cho phân tích văn hóa hiện đại. Hiện tượng «đồng bằng đáng sợ» (uncanny valley) trong robotics và CGI là sự tiếp tục của ý tưởng sợ hãi trước gần như sống, nhưng không hoàn toàn là con người. Mạng xã hội, đầy hình ảnh «sống lại» của quá khứ và deepfake, là môi trường nuôi dưỡng cho một loại mới của unheimliche.
Điều thú vị: Bản thân Freud, theo lời chứng thực, đã trải qua sự lo lắng mạnh mẽ vào đêm trước Giáng sinh, điều mà một số sử gia liên kết với mối quan hệ phức tạp của anh với cha và, có thể, với những liên kết vô thức của chính mình mà anh đã miêu tả một cách xuất sắc.
Đoạn văn của Freud đưa phân tích lễ hội ra khỏi lĩnh vực xã hội học và văn hóa học vào lĩnh vực tâm lý học cá nhân. Nó cho thấy rằng:
Lễ hội, đặc biệt là những lễ hội cảm xúc mạnh như Giáng sinh, là những lực hút mạnh mẽ cho sự phản ánh xung đột trẻ con.
Nostalgia và lo lắng thường kèm theo lễ hội không chỉ là «bầu không khí» mà còn là sự trở lại của điều bị đẩy ra khỏi.
Vết thương gắn kết với ngày lễ có sự bền vững đặc biệt, vì mỗi năm bối cảnh văn hóa (đồ trang trí, nghi lễ, mong đợi) kích hoạt các mạng lưới thần kinh liên quan đến trải nghiệm ban đầu.
Đoạn văn «Đau khổ» của Freud biến câu chuyện Giáng sinh của Hoffmann thành một mô hình phổ quát để hiểu vết thương tâm lý. Nó minh họa cách lễ hội, được coi là nhất heimlich (nhà, thoải mái), có thể trở thành chất xúc tác cho trải nghiệm đau khổ nhất — cuộc gặp gỡ với nỗi sợ hãi trẻ con bị đẩy ra khỏi.
Phân tích của Freud học, rằng rối loạn thần kinh thường có không phải là cấu trúc抽象, mà là cấu trúc lịch sử và thần thoại. Vết thương, như lễ hội, lặp lại, trở lại dưới dạng triệu chứng. «Con người cát» trở thành không chỉ là một câu chuyện đáng sợ mà còn là một điển hình của công việc của vô thức, nơi cây thông Giáng sinh không chỉ chiếu sáng ánh sáng ấm cúng mà còn chiếu sáng những bóng đen dài và méo mó của ký ức bị đẩy ra khỏi. Trong nghĩa này, mỗi lễ hội là một cuộc gặp gỡ tiềm năng với «Con người cát» của riêng mình, với điều mà chúng ta đã một lần nào đó giấu sâu trong góc xa nhất của tâm lý, nhưng vẫn tiếp tục sống một cuộc sống tự chủ, đáng sợ, sẵn sàng xuất hiện trong khoảnh khắc chúng ta chờ đợi nhiều nhất sự yên bình và niềm vui.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2