Vấn đề liệu đòn roi có phải là biểu tượng của trường học đòi hỏi phân tích lịch sử và văn hóa học. Đòn roi (cây roi để trừng phạt thể xác) không phải là biểu tượng của trường học như một tổ chức giáo dục, mà là biểu tượng của một парадigma giáo dục cụ thể —-authoritarian, dựa trên nỗi sợ, đau đớn và sự tuân thủ tuyệt đối. Vai trò của nó đã tiến hóa từ công cụ quyền lực thực tế đến một archetyp văn hóa mạnh mẽ, biểu thị cho kinh nghiệm traumatis của giáo dục truyền thống.
Trong hàng thế kỷ, cho đến cuối thế kỷ XIX – giữa thế kỷ XX, hình phạt thể xác đã là một phần hợp pháp của quá trình giáo dục ở hầu hết các quốc gia trên thế giới.
Ở châu Âu: Trong các trường công lập ở Anh, việc đánh roi (thường không phải là đòn roi mà là roi hoặc công cụ đặc biệt) là một thực hành hàng ngày để duy trì kỷ luật và vành đai trong học sinh. Trong các trường gymnasium ở Prussia và Nga, hình phạt thể xác (đòn roi, cây thước đánh vào tay) cũng được áp dụng chính thức, mặc dù ở Nga, chúng đã bị bãi bỏ cho tầng lớp dân cư nộp thuế (nông dân, thương nhân) vào năm 1864, và cho tầng lớp quý tộc thì sớm hơn nhiều.
Ý nghĩa biểu tượng: Đòn roi là biểu tượng vật chất của quyền lực tuyệt đối của giáo viên (hoặc học sinh cao cấp) đối với trẻ em. Nó biểu thị không phải là quá trình học hỏi mà là quá trình tuân thủ và «bẻ gãy» ý chí. Việc áp dụng nó là một nghi lễ công khai, nhằm làm nhục người vi phạm và răn đe những người khác.
Điều thú vị: Ở Nga trước Cách mạng Tháng Mười, có một tài liệu chính thức — «Quy tắc về việc thực hiện hình phạt đối với học sinh trường học dân chúng» (cuối thế kỷ XIX), quy định ai, như thế nào và vì lý do gì có quyền đánh học sinh. Điều này cho thấy hệ thống đã được institutional hóa đến mức nào.
Trường học như một tổ chức xã hội có nhiều biểu tượng tích cực và gắn kết (chuông, sách, quả đế, huy hiệu, bài hát trường), liên quan đến việc truyền đạt kiến thức, trưởng thành và cộng đồng. Đòn roi thì lại là biểu tượng của chức năng ép áp và trừng phạt duy nhất.
Nó mâu thuẫn với mục tiêu nhân văn của giáo dục — phát triển cá nhân.
Nó không phải là biểu tượng của trường học ở mọi nơi và mọi lúc. Trong nhiều nền văn hóa (ví dụ, ở Nhật Bản truyền thống hoặc trong các dân tộc bản địa ở Bắc Mỹ), hình phạt thể xác trong giáo dục không được thực hành một cách hệ thống.
Việc sử dụng nó luôn là đối tượng của những tranh cãi gay gắt. Đã có những giáo viên như John Locke, Johann Heinrich Pestalozzi và Leo Tolstoy trong thế kỷ XVIII-XIX đã lên án mạnh mẽ hình phạt thể xác, coi chúng là hạ nhân phẩm và không hiệu quả.
Chính nhờ tính dramatic và traumatis của nó, đòn roi đã trở thành một archetyp văn hóa sáng chói trong văn học và nghệ thuật, hình thành ký ức tập thể về «trường học sợ hãi».
Văn học: Các tác phẩm kinh điển đã in dấu hình ảnh này. Ở Charles Dickens (mr. Crikle trong «David Copperfield»), ở Nikolai Gogol ( «Tập san burse»), ở Chехов ( «Người trong hộp»: «Ah, tiếng ồn ào, đuổi đi!» — nói giáo viên Belikov, biểu tượng cho tinh thần ép áp của hệ thống). Những mô tả này đã tạo ra một miền ảo về trường học trại mạnh mẽ.
Ý nghĩa ngôn ngữ và dân gian: Các từ ngữ như «đi qua hàng ngũ», «văng đầu tiên», «cây roi trường học» đã trở thành ngôn ngữ như những metafora của thử thách khắc nghiệt, mуштры và kinh nghiệm đau đớn.
Hiện vật bảo tàng: Nó đã trở thành một hiện vật lịch sử mà người ta có thể nhìn thấy trong các bảo tàng lịch sử giáo dục, thường gây sốc và không tin tưởng cho khách tham quan.
Metonimia: Trong các cuộc thảo luận công khai, từ «đòn roi» có thể được sử dụng như một metafora để chỉ sự nghiêm khắc, autoritarian trong giáo dục hoặc nỗi nhớ về «trật tự» (thường được idealized). Loại nỗi nhớ này thường dựa trên sự dịch chuyển trọng tâm: được nhớ lại không phải là đau đớn và nhục nhã mà là mиф về kỷ luật toàn diện.
Biểu tượng của sự rạn nứt giữa các thế hệ: Đối với trẻ em và thiếu niên hiện đại, đòn roi gần như là một curiosum archeological, dấu hiệu của quá khứ «mờ mịt». Việc thảo luận về nó nhấn mạnh sự khác biệt giữa giáo dục autoritarian của quá khứ và các ý tưởng hiện đại về an toàn tâm lý, bao trùm và quyền của trẻ em.
Trong các trường học hiện đại, các biểu tượng kỷ luật và nghi lễ đã thay đổi. Thay vì bạo lực thể chất, đã có các cơ chế điều chỉnh khác:
Biểu tượng của quy tắc: Quy chế trường học, кодex của học sinh.
Biểu tượng của hậu quả: Sổ tay ghi chú, sổ nhật ký điện tử với điểm số, gọi phụ huynh, cuộc trò chuyện với giáo viên xã hội.
Biểu tượng của khuyến khích: Bảng danh dự, bằng khen, huy hiệu, hệ thống điểm số — tức là sự thúc đẩy tích cực.
Đòn roi không phải là và chưa bao giờ là biểu tượng cốt lõi của trường học. Nó nên được xác định là biểu tượng, bóng ma hoặc antithesis trong lịch sử giáo dục. Đây là biểu tượng:
Quyền lực tuyệt đối của người lớn đối với trẻ em trong mô hình giáo dục autoritarian.
Khoảng cách lịch sử giữa giáo dục truyền thống và giáo dục nhân văn.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2