Đối với Alexander Ivanovich Herzen (1812-1870), nhà dân chủ cách mạng, triết gia và nhà báo, nước Anh không chỉ là đất nước của sự lưu vong mà còn là một phòng thí nghiệm lịch sử và trí tuệ độc đáo, nơi ông đã sống 12 năm (1852-1864) — giai đoạn sinh động nhất trong cuộc đời mình. Mối quan hệ của ông với nước Anh rất mâu thuẫn sâu sắc: đó vừa là pháo đài của thế giới tư sản mà ông căm ghét, đồng thời cũng là nơi trú ẩn mang lại cho ông tự do ngôn luận mà không thể có được ở châu Âu đại lục. Nước Anh trở thành nơi chốn vật lý và biểu tượng để ông phát ngôn về nước Nga, tạo nên hiện tượng «Báo chí tự do của người Nga».
Sau khi các cuộc cách mạng 1848-1849 ở châu Âu bị đàn áp, Herzen, đầy thất vọng và bị truy đuổi, rơi vào ngõ cụt chính trị. Nước Anh, với luật về quyền tị nạn và không có kiểm duyệt, trở thành cứu cánh cho ông.
Tiền lệ: Chính phủ Anh, mặc dù rất bảo thủ, đã từ chối giao Herzen cho chính quyền Nga mặc dù chịu áp lực ngoại giao. Điều này phù hợp với truyền thống cung cấp nơi ẩn náu cho các chính trị gia lưu vong (như trước đây với các thành viên Carbonari hoặc những người tham gia các cuộc nổi dậy Ba Lan).
Ý nghĩa: Sự an toàn này là nền tảng cho toàn bộ hoạt động sau này của ông. Trong một lá thư, ông viết: «London là nơi duy nhất có thể sống vào thời đại chúng ta... ở đây có tự do nói, và người ta không để ý đến điều đó».
Herzen tiếp cận nước Anh như một nhà tư tưởng xã hội sâu sắc. Những đánh giá của ông, được trình bày trong thư và bài luận (sau này được tập hợp trong «Quá khứ và suy nghĩ»), rất nghiêm khắc.
Chủ nghĩa vật chất và «tính tiểu tư sản»: Ông nhìn thấy ở người Anh, đặc biệt là tầng lớp trung lưu, sự chiến thắng của «tính tiểu tư sản» (philistinism) trên quy mô toàn cầu. Đối với ông, nước Anh là vương quốc của sự tính toán thực dụng, sự tôn thờ sự thoải mái và quyền sở hữu tư nhân thiêng liêng, điều mà theo ông đã giết chết lý tưởng cao đẹp và cảm xúc tâm hồn.
Đạo đức giả và giả hình (cant): Herzen chỉ trích gay gắt sự giả hình Anh quốc — đạo đức hình thức, giả tạo che đậy lợi ích cá nhân. Ông bực bội với sự kết hợp giữa vẻ ngoài đáng kính và sự thờ ơ xã hội.
Sự tương phản xã hội: Ông ghi nhận khoảng cách khủng khiếp giữa giàu và nghèo, mô tả khu ổ chuột London sống động như Engels trong «Tình trạng giai cấp công nhân ở Anh». Tự do chính trị Anh, theo Herzen, là đặc quyền của các tầng lớp giàu có.
Ví dụ phê phán: Khi mô tả Hyde Park như biểu tượng của tự do Anh, nơi các diễn giả có thể tụ họp, Herzen ngay lập tức thêm rằng tự do đó chỉ là bề ngoài, không chạm đến nền tảng của cấu trúc xã hội. Ông gọi hiến pháp Anh là «tự do trong sự không tự do».
Chính tại London, Herzen thực hiện dự án chính của mình, điều không thể thực hiện ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới.
Thành lập Nhà in tự do của người Nga (1853): Trong điều kiện hoàn toàn thiếu thông tin giữa Nga và châu Âu, Herzen tạo ra kênh giao tiếp trực tiếp, không kiểm duyệt. Các ấn phẩm đầu tiên là tuyên ngôn «Ngày của Yuriev! Ngày của Yuriev!» và tuyển tập «Ngôi sao phương Bắc» (tái sinh tập niên giám của những người nổi dậy Decembrist Ryleev).
«Kolokol» (1857-1867): Ấn phẩm nổi tiếng nhất. Tờ báo này, ban đầu xuất bản hàng tháng, sau đó xuất bản thường xuyên hơn, trở thành hiện tượng quốc tế. Nó được bí mật chuyển vào Nga và được đọc bởi mọi người — từ sinh viên, quan chức đến Hoàng đế Alexander II và các quan chức cấp cao, những người qua đó biết về các lạm dụng quyền lực ở địa phương.
Vai trò của nước Anh: Luật pháp Anh bảo vệ nhà in khỏi bị đóng cửa. Dịch vụ bưu chính Anh và hệ thống liên lạc phát triển cho phép thiết lập liên lạc với châu Âu đại lục và vận chuyển lậu ấn phẩm vào Nga. London là trung tâm lý tưởng cho hoạt động này.
Sự thật thú vị: Ban biên tập «Kolokol» và căn hộ của Herzen tại số 92 (2) Avenue Road, quận Paddington ở London trở thành nơi hành hương của các nhà cách mạng Nga và châu Âu. Karl Marx, Giuseppe Mazzini, các nhà xã hội chủ nghĩa Pháp từng đến đây. Ngôi nhà London trở thành hình mẫu «trụ sở» của tư tưởng cách mạng Nga ở nước ngoài.
Cuộc sống ở Anh không chỉ cung cấp cho Herzen các công cụ mà còn ảnh hưởng đến nội dung tư tưởng của ông.
Sự sâu sắc của thất vọng với con đường «phương Tây»: Quan sát xã hội tư sản Anh, Herzen hoàn toàn tin chắc rằng con đường phát triển phương Tây với chế độ nghị viện và chủ nghĩa tư bản là ngõ cụt đối với nước Nga. Câu nói nổi tiếng của ông «Hai bên eo biển Manche đều là rác rưởi!» ám chỉ chính hai phía: nước Nga phản động trì trệ và châu Âu tiểu tư sản vô cảm.
«Chủ nghĩa xã hội Nga»: Sự thất vọng này thúc đẩy ông phát triển lý thuyết «chủ nghĩa xã hội Nga», không dựa trên giai cấp vô sản và đấu tranh giai cấp (như Marx), mà dựa trên cộng đồng nông dân Nga (mir). Kinh nghiệm Anh trở thành mô hình phản diện, từ đó ông xây dựng hình ảnh utopia về tương lai không tư bản của nước Nga.
Chủ nghĩa kinh nghiệm Anh vs. chủ nghĩa duy tâm Đức: Herzen, vốn là người theo Hegel, đánh giá cao chủ nghĩa thực dụng và kinh nghiệm của tư tưởng Anh. Điều này củng cố vị trí hoài nghi thực tế và phản đối các học thuyết trừu tượng, xa rời cuộc sống (mà sau này ông cũng chỉ trích Chernyshevsky).
Một cách nghịch lý, tự do mà nước Anh ban tặng lại trở thành cuộc khủng hoảng cá nhân sâu sắc đối với Herzen. Ông cảm thấy mình là tiếng nói cô đơn giữa sa mạc. Ông không được châu Âu cũ hiểu, còn ở Nga, tiếng nói của ông từ «đất nước kẻ thù» (đặc biệt sau khi chiến tranh Crimea bắt đầu) gây ra những cảm xúc lẫn lộn. Bài viết nổi tiếng của ông «Vixerunt!» («Họ đã kết thúc!») là tiếng thét tuyệt vọng của người tự do nói ra mọi điều nhưng không thể được lắng nghe theo cách ông mong muốn.
Đối với Herzen, nước Anh không phải là đối tượng của sự ngưỡng mộ mù quáng (như những người yêu Anh), mà là công cụ lịch sử phức tạp và mâu thuẫn. Nó cung cấp cho ông ba nguồn lực then chốt:
An toàn vật chất (quyền tị nạn).
Khả năng công nghệ và pháp lý để thực hiện dự án xuất bản chưa từng có.
Tư liệu xã hội cụ thể để hoàn thiện phê phán chủ nghĩa tư bản phương Tây và lý thuyết «chủ nghĩa xã hội Nga».
Herzen đã sử dụng London như một bệ phóng để khởi động «Kolokol» — phương tiện truyền thông tiếng Nga không kiểm duyệt đầu tiên trong lịch sử, trở thành lương tâm và diễn đàn của toàn bộ nước Nga trí thức trong một thập kỷ. Mối quan hệ của ông với nước Anh là câu chuyện về việc sử dụng hiệu quả môi trường xa lạ cho các mục tiêu hoàn toàn quốc gia. Ông đã chứng minh rằng ngay cả khi chỉ trích sâu sắc đất nước cư trú, vẫn có thể biến nơi đó thành lãnh thổ phục vụ tổ quốc, biến «pháo đài của tư sản» thành thành trì của lời nói tự do Nga. Đó là sự độc đáo và vĩ đại của hành trình London của ông.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2