Tiểu thuyết của Charles Dickens «Cô bé Dorrit» (1855–1857) là một nghiên cứu nghệ thuật phức tạp về mối liên hệ giữa nghĩa vụ đạo đức chân thật và những tệ nạn xã hội – kiêu căng, khoe khoang và định kiến. Dickens xem xét cách các thể chế xã hội và tham vọng cá nhân làm méo mó các mệnh lệnh đạo đức cơ bản, tạo nên một hệ thống đạo đức giả phổ biến.
«Cô bé Dorrit» là một trong những tiểu thuyết u ám và sắc nét về xã hội nhất của Dickens. Ẩn dụ trung tâm của nó là nhà tù Marshalsea, nơi gia đình Dorrit bị giam giữ vì nợ nần. Tuy nhiên, nhà tù ở đây không chỉ là thể xác. Nó là biểu tượng của sự giam cầm phổ quát trong khuôn khổ các quy tắc nghiêm khắc, các mưu đồ tài chính và định kiến xã hội của nước Anh thời Victoria. Song song với đó là «Bộ Tình Huống» – một địa ngục quan liêu, nơi các hồ sơ bị chôn vùi dưới những thủ tục vô nghĩa. Hai thể chế này minh họa hai mặt của sự kiêu ngạo: cá nhân (dựa trên tiền bạc và xuất thân) và nhà nước (dựa trên quyền lực và sự vô trách nhiệm).
Sự thật thú vị: Dickens, người cha từng bị giam trong nhà tù nợ nần, rất hiểu rõ cuộc sống nhục nhã đó. Khi tạo hình nhân vật William Dorrit, ông đã cho thấy cách sự hổ thẹn có thể biến thành chứng hoang tưởng vĩ đại.
Nghĩa vụ đạo đức chân thật trong tiểu thuyết được hiện thân qua Amy (Cô bé) Dorrit. Nghĩa vụ của cô là tình yêu vô điều kiện và sự chăm sóc cho cha và em gái, giữ gìn phẩm giá con người trong hoàn cảnh nhục nhã. Cô thực hiện nó một cách âm thầm, không mong đợi phần thưởng, dựa vào sự trung thực nội tâm. Nghĩa vụ tự nhiên này đối lập với nghĩa vụ giả tạo do xã hội áp đặt.
Nghĩa vụ như sự khoe khoang (gia đình Dorrit). Khi có của cải, William Dorrit và các con lớn là Fanny và Tip ngay lập tức tiếp nhận mã ứng xử kiêu ngạo quý tộc. «Nghĩa vụ» của họ bây giờ là che giấu quá khứ, khinh rẻ những người từng cùng phòng giam và thể hiện sự xa hoa giả tạo. Họ trở thành nô lệ của những định kiến mà chính họ từng ghét bỏ. Nghĩa vụ với gia đình (nhớ về hy sinh của Amy) bị thay thế bằng nghĩa vụ với «ý kiến xã hội» hão huyền.
Nghĩa vụ như định kiến (gia đình Maglas). Mẹ của Arthur Clennam, bà Clennam, là hiện thân sống động của nghĩa vụ tôn giáo méo mó. Sự kiêu căng nghiêm khắc của bà, xây dựng trên niềm tin vào sự chọn lọc và sự trừng phạt tội lỗi, thiếu lòng thương xót và tình yêu. Bà sử dụng khái niệm nghĩa vụ như một công cụ kiểm soát và áp bức, biện minh cho nhiều thập kỷ giấu diếm di chúc và tra tấn tinh thần. Sự khổ hạnh của bà là một hình thức kiêu ngạo tinh thần.
Nghĩa vụ như nghi lễ quan liêu (Bộ Tình Huống). Ở đây, nghĩa vụ đối với xã hội hoàn toàn bị rỗng tuếch. Các quan chức như Barnacle thực hiện các nghi thức chuyển giấy tờ, nâng các thủ tục quan liêu lên thành tuyệt đối. Sự kiêu ngạo của họ dựa trên sự thuộc về một hệ thống không thể xuyên thủng, đứng trên cả số phận của những con người cụ thể như nhà phát minh Doyce.
Arthur Clennam là nhân vật bị giằng xé giữa hai cách hiểu về nghĩa vụ. Được nuôi dưỡng trong bầu không khí nghĩa vụ trừng phạt u ám, anh theo bản năng hướng về nghĩa vụ như một sự phục vụ. Anh cố giúp đỡ gia đình Dorrit, điều tra vụ Doyce, cảm thấy có trách nhiệm với tội lỗi của gia đình. Bi kịch của anh là bị giam trong nhà tù nợ không phải vì phung phí mà vì các khoản đầu tư chân thành nhưng thất bại – hệ thống trừng phạt anh vì thể hiện nghĩa vụ chân thật chứ không phải giả tạo. Sự sa ngã của anh là lời chỉ trích đắng cay nhất đối với cấu trúc xã hội.
Sự thật thú vị: Các nhà phê bình nhận định «Cô bé Dorrit» là tiểu thuyết lớn đầu tiên của Dickens mà kết thúc hạnh phúc không có cảnh yên bình. Sự phá sản của Clennam và cuộc hôn nhân giản dị với Amy không phải là chiến thắng của công lý, mà là nơi bình yên cho hai con người «bị hệ thống phá vỡ», tìm thấy sự an ủi không phải trong của cải mà trong sự hỗ trợ lẫn nhau.
Đỉnh điểm của nghiên cứu về kiêu ngạo là cảnh ở Rome, nơi ông Dorrit, trong bữa tiệc sang trọng, phát điên, lại cảm thấy mình là «quý ông Marshalsea». Sự sụp đổ công khai này là sự phá hủy ngay lập tức toàn bộ cấu trúc kiêu ngạo xã hội xây dựng trên tiền bạc. Định kiến và kiêu ngạo chỉ là mặt tiền mong manh, không thể bảo vệ khỏi sự thật của quá khứ. Chỉ có nghĩa vụ yên lặng của Amy là chân thật, cô luôn bên cạnh ông trong khoảnh khắc đó như mọi khi.
«Cô bé Dorrit» là một dụ ngôn rộng lớn về cách xã hội, bị ám ảnh bởi kiêu ngạo giai cấp, tham vọng tài chính và sự vô hồn quan liêu, làm méo mó hệ thống khái niệm nghĩa vụ đạo đức. Nghĩa vụ chân thật (lòng thương xót, trung thành, trung thực) bị đẩy ra rìa và tồn tại ở ngoại vi – trong tâm hồn những con người «nhỏ bé» như Amy, John Chivery hay thậm chí Arthur Clennam. Trong khi đó, nghĩa vụ giả tạo – với các quy ước, sự nghiệp, danh tiếng – được nâng lên thành đức tính xã hội hàng đầu. Dickens không đưa ra giải pháp đơn giản: sự sụp đổ của Bộ Tình Huống và kim tự tháp tài chính của Merdle chỉ làm rung chuyển xã hội trong chốc lát. Nhưng ông khẳng định con đường duy nhất đến tự do là thoát khỏi nhà tù định kiến bằng cách chấp nhận trách nhiệm dựa trên lòng trắc ẩn, không phải sợ hãi hay kiêu ngạo. Kết thúc tiểu thuyết, khi các nhân vật bước ra khỏi cổng tù vào thế giới nghèo khó nhưng chân thật, không phải là chiến thắng mà là thắng lợi khó khăn của đạo đức cá nhân trước sự đạo đức giả toàn diện của xã hội.
New publications: |
Popular with readers: |
News from other countries: |
![]() |
Editorial Contacts |
About · News · For Advertisers |
Vietnam Digital Library ® All rights reserved.
2023-2026, BIBLIO.VN is a part of Libmonster, international library network (open map) Keeping the heritage of Vietnam |
US-Great Britain
Sweden
Serbia
Russia
Belarus
Ukraine
Kazakhstan
Moldova
Tajikistan
Estonia
Russia-2
Belarus-2